RỪNG MƠ 
Trần Nguyên Anh
Bây giờ đời đã có nhau
Như ngày ta đã trao câu ân tình.
Một lòng một dạ đinh ninh
Duyên Trời như định số mình từ lâu.
Nghĩa tình như biển thẳm sâu
Hồn như rượu ngấm men sầu tỉnh say.
Ngọt ngào hương vị ngất ngây
Tình như trẻ lại những ngày còn xanh.
Trời cho một mối duyên lành
Như cây, cội đã đâm cành từ xưa.
Cuộc đời đã trải nắng mưa
Giờ như quả chín vào mùa dâng hương.
Như là đã quá yêu thương
Như là những chuyện... vẫn thường thế thôi.
Mộng mơ… tưởng đã gặp người
Ngỡ rằng diễm phúc ông Trời cho ta.
Sông dài còn biết sâu xa
Lòng người đã tưởng vẫn là… rừng mơ!
T.N.A
_________________
Tác giả Trần Nguyên Anh
Địa chỉ: Hoàng Mai – Hà Nội
Email: tranguyenanh@gmail.com
|
@ Nguyên Anh!
Bài thơ hay, ý và lời chân tình mộc mạc, dễ hiểu. Đọc bài cảm nhận của bạn NĐT càng thấy câu chuyện tình rõ mồn một, nó qua nhanh như một giấc mơ. Tưởng đẹp đấy mà hoá ra hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay.
Bài thơ cảm thông sâu sắc với nỗi buồn của một người tưởng chừng như mãn nguyện về duyên tình mà hoá ra lại tay trắng như vừa qua một giấc mơ. Nội dung bài thơ có tính nhân văn thật rõ nét. Xin đừng để những gì mình đang có trong tay bỗng vụt biến như một giấc chiêm bao. Thơ hay nhờ có Đức Trường!
(toi den choi nha ban ,duoc ong ban khoe tren mang co bai tho hay lam, toi da doc nhieu lan va thay can phai tham gia voi nguoi viet sao cho tho LB hay dich thuc...)
Truoc tien xin ban Tran Nguyen Anh va cac doc gia vo tu luong thu cho - toi thi khong biet lam tho LB nhung nguoi VN ta thi ai cung biet va yeu tho LB thich chuyen Kieu . Nhieu tg Lb.com da cong phu de ra nhung dua con LB rat tuyet voi...Toi thay nhieu dan ong ta luon nghi ve hinh anh nguoi phu nu quen minh vi chong con ,den khi gia roi, canh ta moi thay giat minh, thay ba lao da vat va hy sinh qua nhieu ,va minh thi nhu vo dung va co toi ! Day moi la tam long cua nguoi tho LB.com ,chu khong phai qua chanh vat kiet nuoc roi bo di ? Vay thi bai tho tren co de dai qua khong ? co coi thuong phu nu khong ? vi canh dan ong ta chi biet ngoi ra lenh cho vo thuc hien ,hoac nhan sac cua phai dep khi da tan phai roi thi ta that vong...do RUNG MO sao..? vay nen tinh nhan van cua bai tho khong con nua, nguoi doc thay rat phan cam, va phu nu thi that vong ?! ong vua chu co phai chong dich thuc dau ? de dang xay ra sung dot, bao hanh nua chu - khi ma mo uoc khong dat duoc? cai hay,cai muot ma uyen chuyen,cai thuan Viet di vao long nguoi cua tho LB dau con ? Toi manh dan noi ra nhung loi gop y ngo nhan rieng minh,mong cac nha tho va Tg nhe long hi xa !
THĂNG TRẦM CUNG BẬC CỦA MỘT MỐI TÌNH
Khi xem phim Việt nam, tình tiết vừa đưa ra, vừa vào đầu câu chuyện trong phim, người ta đã biết kết thúc thế nào. Nên xem nó cứ nhàn nhạt. Xem phim Tàu, ta hội hộp đến phút cuối cùng. Và ta sẽ "ồ..." lên khi điều mà ta dự đoán đều chệch hết, vì kết quả câu chuyện rất bất ngờ, không theo locgic ta suy đoán. Vì vậy, phim hình sự cũng như tâm lý xã hội của Tàu hết sức lôi cuốn. Bài thơ này cũng vậy. Bài thơ có cái tứ xuyên suốt là: Cuộc sống êm đềm của một đôi uyên ương, tình cảm thắm thiết, cuộc đời này là của nhau rồi, cả hai đều đinh ninh là có "duyên số Trời định" rồi, cả hai đã lúc tỉnh, lúc say trong hương tình ái, đã ngất ngây với vị men nồng ái ân rồi, quả chín của cuộc tình đã dâng hương rồi ...Hạnh phúc như vậy đã khẳng định là mãn nguyện lắm rồi! Thế mà đùng một cái, chỉ thoáng qua một chút phân vân nghi ngờ thôi, hoá ra điều nghi ngờ thành sự thật, tất cả những cái gì tưởng như ta đã nắm trong tay bỗng tan như bong bóng xà phòng. Ta sững người: Ta đang lạc vào rừng mơ... chăng? Hoá ra, cuộc sống nó "vốn vậy" mà "không phải vậy". Vẫn có nhiều biến cố bất ngờ, chỉ đến khi có thời cơ, nó mới lộ nguyên hình. Tôi có một người bạn gái thân từ ngày tóc còn để chỏm, mô hình tình yêu và gia đình của cô đã là gương cho mọi người mơ ước. Cô ta cũng thường tâm sự với mọi người như vậy về hạnh phúc mãn nguyện của mình. Thế mà, đùng một cái, hai người đồng tâm ký giấy ly hôn, làm mọi người sững sờ. Hoá ra, bản tính cô ta là người phụ nữ vị tha, phúc hậu, thật thà và cả tin, còn anh chồng lại quá cao thủ về mọi mặt. Với vợ, anh ta vẫn tỏ ra nồng nhiệt, vẫn nói những lời có cánh, vẫn chăm lo, thương con cái, nhưng tình yêu thì chàng đã gửi ở nơi cực kỳ bí mật từ lâu lắm rồi. Vì công danh, vì địa vị, vì thăng quan tiến chức, anh ta đã diễn rất đạt cuộc sống vợ chồng hạnh phúc và hơn cả hạnh phúc nữa kia. Có thể người ngoài biết, người dưng biết, nhưng người vợ hiền lành, vì say trong hương tình ái đã chẳng thể nhận ra. Cuộc tình của họ như đã trải qua trong một cơn mơ vậy. Cô bạn tôi đã bị hẫng hụt về mặt tinh thần và rơi vào trầm cảm nặng. Ngược lại, cũng có nhiều trường hợp, người bị cắm sừng lại chính là anh chồng chu đáo với vợ con! Những câu thơ đầu của bài thơ, ta nghĩ rằng Tác giả kể lại men say tình ái và hạnh phúc của đời mình ( hay của người quen của mình). Trong bài thơ, vai người kể không rõ là phái nam hay phái nữ, có thể nói là rất khách quan, đứng phái nào mà nói thì các diễn biến tâm tư của bài thơ vẫn đúng. Nếu bài thơ kết thúc ở câu 12 thì sẽ chỉ là cuộc tình say đắm bình thường, đọc xong ta chả có ấn tượng gì mấy, chỉ có chút dư âm là môt mối tình đẹp như mơ mà thôi!. Thế nhưng qua hai câu chuyển tiếp 13,14 để dẫn đến 4 câu kết của bài thơ, Tác giả làm ta sững sờ, vì cái mà ta đang nghe kể về một tình yêu đẹp ấy... kết cục cũng chỉ là một "giấc mơ trưa" mà thôi. Ở đây, tác giả ví như đang lạc vào "rừng mơ" vậy, và chính nó đã là đầu đề của bài thơ này. Đọc xong , ta cứ day dứt mãi, cuộc sống làm gì có thể xảy ra như vậy! Nhưng không, có những chuyện nằm ngoài quy luật suy nghĩ và mong muốn của con người. Dù muốn hay không, việc xảy ra vẫn cứ xảy ra. Thày Nguyễn Đức Tuỳ đã quá hiểu quy luật tâm lý để phát hiện ra cái khác thường trong quy luật diễn biến tâm lý hay cung bậc tình cảm của của bài thơ này. Cứ tưởng bài thơ có gì như mâu thuẫn, mà hoá ra chả có gì mâu thuẫn cả. Cái ta tưởng không thể xảy ra, nhưng nó vẫn có thể xảy ra. Bằng thủ pháp vào đề như đã khẳng định một tình yêu đẹp, là có nhau, là một lòng một dạ, là đinh ninh có duyên số Trời cho... Rồi tình đẹp như biển, như men rượu, như cây liền cành, như quả chín đang mùa dâng hương... Lối ví von, ẩn dụ, giàu hình ảnh làm cho ta thấy đây thật là một mối tình đẹp. Rồi đến câu sau, tác giả không dùng chữ "như" có tính chất khẳng định nữa, mà dùng đến hai chữ"như là..." . Hai chữ "như là" khác hẳn 7 chữ "như" đã dùng ở trên là: sau chữ "như là" đã có bảng lảng chút phân vân, chút nghi ngờ rồi...Nghi ngờ là quá yêu rồi! Hoá ra, trên đời này, cái gì quá, (dù vui hay buồn, sướng hay khổ), đều chưa chắc đã là hay! Và sau hai điệp khúc "như là", Tác giả dùng tiếp đến chữ khẳng định cho cái sự thơ ngây, lầm lẫn của mình ,đã dẫn đến thất vọng bởi các cặp từ: tưởng đã, ngỡ rằng, tưởng vẫn...để rồi chỉ là một giấc chiêm bao, một... rừng mơ. Câu kết của bài thơ, Tác giả mượn ý câu ca dao: Sông sâu còn có kẻ dò Lòng người thay đổi(/nham hiểm) ai đo cho tường. để nói lên suy nghĩ của mình ở đây thật là hợp tình hợp ý. Lòng người ở đây là cho cả hai phái nam và nữ. Bài thơ có cái tứ thật chặt chẽ, từ ngữ dùng rất logic, đi từ khẳng định( câu 1-4), đến mãn nguyện( câu 5 -12) , đến chút nghi ngờ(câu 13, 14), và cuối cùng (câu 15 - 18) là thất vọng não nề. Chỉ trong có hơn chục câu thơ mà quy luật tâm lý diễn biến liên tục thành từng cung bậc thật là logic và hay tuyệt! Cảm ơn bạn Trần Nguyên Anh đã kể lại một chuyện tình, hơi bị "sốc" một chút, có kết cục bất ngờ một chút, làm cho ta hơi sững sờ... Ta tự hỏi mình, liệu hạnh phúc ta đang có trong tay hôm nay đây, có thực không, hay lại chỉ là một giấc mơ trưa? Nguyễn Đức Trường Đúng như hai bạn Nguyễn Đức Minh và Trần thị Lợi đã nhận xét là ý tứ của 4 câu thơ cuối là mâu thuẫn với 12 câu thơ ở trên. Nhưng nếu ngẫm kỹ thì không có gì mâu thuẩn đâu mà đó chính là cái dụng ý của tác giả. Vì đây là "Rừng mơ" nên những điều ban đầu rất ngọt ngào té ra chỉ là giả dối, cuối cùng người trong cuộc mới phát hiện ra rằng mọi cái lâu nay chỉ là mơ mộng hão huyền! Có thể tóm tắt bài thơ chỉ trong mấy câu sau:
Tôi cũng có chung cảm nhận về bài thơ như bạn Nguyễn Đức Minh
Đoạn kết mâu thuẫn với các khổ thơ trên khiến cho người đọc như tôi thấy hụt hẫng. Chẳng lẽ tất cả những tốt đẹp như: ngọt ngào, ngây ngất, duyên lành, trời cho... chỉ là mơ thôi ư? Nếu đã một lòng một dạ...tình đã như biển thẳm sâu... thì lẽ nào chỉ là rừng mơ! Chỉ là cảm nhận cá nhân, có thể do lệch kênh chăng, mong bạn bỏ quá cho nhé. Chúc bạn luôn vui vẻ và tiếp tục có nhiều bài thơ hay. Trần Thị Lợi
Luc dau doc toi thay bai tho co doan ket hay, bat ngo/ Khi doc lai moi thay bai tho cua TRAN NGUYEN ANH rat mau thuan / qua la nhu vay -bao nhieu la su ngon ngang cua ba kho tho dau khong the dua ra cach giai quyet nhat nheo, be bang nhu doan tho cuoi duoc ? xin co doi loi mao muoi cam nhan,co gi khong phai xin ban vui long hi xa ! chuc T N A vui ve, hanh phuc ,mong se doc nhieu bai tho hay cua ban.
MT xin được tiếp theo cùng bạn Nguyên Anh nha! Cảm ơn bạn!!! Lấy chữ của RỪNG MƠ cảm tác |