THINH KHÔNG 
Bùi Thị Bình
Nhắc làm chi hỡi người ta
Chuyện đã rồi… vốn chỉ là bể dâu
Chuyện buồn ngày ấy đã lâu
Để trăng khuya… mãi nhuốm màu thời gian
Bóng câu lay động khẽ khàng
Mùa xuân một chút hoa vàng bay bay
Thềm xưa… giờ lá rụng đầy
Rêu phong phủ kín gót giày ai qua
Lạnh lùng cái rét tháng Ba
Một mình ai với xót xa lạnh lùng
Gửi lời về chốn thinh không!
B.T.B
____________
Tham khảo thêm thông tin
|
Lấy chữ của THINH KHÔNG cảm tác
THỀM XƯA Một mình ai với thềm xưa Gót giày ai khẽ khàng về đã lâu Nhắc làm chi chuyện bể dâu Rêu phong phủ kín mãi màu thời gian Phạm Minh Giắng
HÃO HUYỀN
( Hoạ thơ “Thinh không” của B.T.B ) Thương người rồi lại trách ta Giá như ngày ấy...mặn mà tằm dâu Vườn hồng rụng lá từ lâu Dáu xuân xưa đã úa mầu...thời gian ! Chốn hoang văng vẳng khẽ khàng Cỏ hoa thầm lặng,lá vàng nghiêng bay Nước non non nước vơi đầy Hão huyền mơ mộng…ôi ngày tháng qua ! Lạc đ ường được một mất ba… Còn chi mất nữa, sắc hoa lạnh lùng Người ơi còn nhớ ta không ? Phạm Tự
Tôi xin được chia sẻ cùng tác giả qua một bài thơ nhỏ của tôi nhé. Xin cảm ơn nhiều:
DẤU XƯA Lửa xưa ngỡ đã tắt rồi Tàn tro gặp gió bỗng ngời sáng lên Đã qua... ngỡ cũng đã quên Dòng ký ức chợt hiện nguyên dáng hình Vô duyên sao chẳng vô tình... Dấu xưa hằn với chúng sinh giữa đời Trần Thị Lợi
Một kỷ niệm đẹp và buồn đã được khép kín, ủ lại trong lớp vỏ của thời gian. Tưởng sẽ theo năm tháng mà quên đi, mờ nhạt đi. Nhưng không . Đột nhiên một khoảnh khắc bỗng thao thức, lay động làm ta bừng thức đến xao xuyến, ngỡ ngàng. Anh đã quên em. Em đã quên anh. Thôi để cho thời gian đem theo vào cõi xa. Sao sáng nay lại xao động trong lòng hai đứa khi mà gia thất đã yên rồi, lòng đã lắng sâu do cuộc sống thực tại cuốn theo dòng chảy lo toan. Bốn câu đầu, bài thơ đã bất chợt cho ta một cảm giác tiếc nuối sững sờ, xa vắng:
Nhắc làm chi hỡi người ta Chuyện đã rồi… vốn chỉ là bể dâu Chuyện buồn ngày ấy đã lâu Để trăng khuya… mãi nhuốm màu thời gian chẳng thể lật lại được nữa đâu, thôi cứ đành nhìn: Thềm xưa… giờ lá rụng đầy Rêu phong phủ kín gót giày ai qua Một bức tranh như Mùa Thu vàng hiện lên đẹp một cách tê tái khi hiện thực vẫn là hiện thực: Lạnh lùng cái rét tháng Ba Một mình ai với xót xa lạnh lùng Và chẳng còn cách nào hơn là ta hãy: Gửi lời về chốn thinh không! Đẹp. Buồn. Tiếc. Không thay đổi . Không thể về lại điểm ban đầu. Đời người nhanh quá. Ta hãy trân trọng những gì từng diễn ra trong đời với vẻ đẹp của nó, với nỗi luyến lưu khó nói của nó. Mặc dù phải chịu những phút giây đơn lạnh vừa ùa tới. Nhưng chính đó đã làm ta thanh thản về lại với khoảng tỉnh của tâm hồn. Bài thơ THINH KHÔNG của Bùi Thị Bình đã cho ta một nét đẹp của tình yêu thời xa vắng. Và hãy trân trọng những gì đã thành kỷ niệm, bạn ơi! |