Thứ năm, 18/06/2026,


Cũ rồi còn vương (Bùi Kim Anh) (05/04/2010) 

CŨ RỒI CÒN VƯƠNG

                             Bùi Kim Anh

 

Ngồi buồn giở lục bát chơi

Đếm trong câu sáu hạt cười giòn tan

Câu tám hắt dọc hắt ngang

Một cơn mưa hắt cả làng thành sông.

Mênh mang cùng với mênh mông
Ruộng không còn nữa biết trông nơi nào

Trông cỏ thời cỏ mọc cao

Trông lúa thời rũ, trông sao thời mờ.

Phận nghèo chiếc lá xác xơ

Chờ cơn nắng mới như chờ thần tiên

Câu sáu cười ngả cười nghiêng

Câu tám phủ phục dưới thềm mà lo.

Nhà nông bán đất trời cho

Thiên hạ mua đất bán cho ông trời

Cũng là quanh quẩn vậy thôi

Như câu lục bát cũ rồi còn vương...

 

B.K.A

 

 

____________________________
Nhà thơ Bùi Kim Anh

Hội Viên Hội Nhà văn Việt Nam

Điện thoại: 0913363960

Email: anhkimanh@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Tú Cười  - butkim@gmail.com -  - Hà Nam   (Ngày 6/04/2010 01:17:56 AM)

Thôn quê nay hoá thị thành
Nhà cao cửa rộng...cỏ xanh ngát mầu
Càng nghĩ càng thấy buồn đau
Đất xưa đã hết lấy đâu cấy cày !
Cuộc đời còn có hai tay
Mong sao mua bán...đợi ngày lên Tiên...

  Lương Văn Đức - luongvanduc54@gmail.com - 0912503830 - Thị xã Nghĩa lộ yên bái  (Ngày 5/04/2010 08:38:32 PM)

(Chung dòng cảm xúc với nhà thơ Bùi kim Anh)

Người thì sinh một sinh hai
Đất thì muôn thủa một lời sinh không
Ngàn xưa phá đá làm đồng
Thời nay ruộng đổ bê tông làm nhà

Được thì được một đời ta
Mai ngày con cháu dựng nhà ở đâu
Đất nào trồng lúa trồng rau
Ngươì sinh đất lụi đời sau thế nào

Ngưòi kia... họ sống ra sao?
L.V.Đ

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 6/04/2010 03:06:45 AM)

Tặng tác giả Bùi Kim Anh đôi dòng cảm nhận:

Khéo thay tác giả Kim Anh,
Vận câu lục bát mà thành đất đai.
Vòng quanh mua bán phát tài,
Thơ không thể bán... có ai thương thì...

Thành người phố thị một khi,
Vung tiền mua sắm nghĩ gì đến thơ.
Xưa nay vẫn thế,,, đến giờ,
Nhà cao tiền lắm quên thơ lẽ thường.

Ai người lục bát còn thương?
Cũ xưa mà vẫn tơ vương bao lòng!

Trần Mạnh Tuân

Các bài khác: