NGẬP NGỪNG
Nguyễn Thị Minh
Phải chi đã ngỏ cùng em
Lời yêu năm ấy nên duyên vợ chồng
Đắng cay bởi chút ngập ngừng
Để tình thêm nặng mà lòng chia xa
Đường đời muôn dặm quan hà
Thuyền neo bến ấy còn là trong tôi?
Vấn vương hình bóng chơi vơi
Một mình tôi
Với tình tôi
Một mình …
N.M
________________
Tác giả Nguyễn Thị Minh, ĐT:01686527282
Đ/c: Số 59, Thôn nội, Đức Thượng, Hoài Đức
TP Hà Nội, Email:minhthach55@gmail.com
|
Thơ hay khó hoạ...vốn đời, Tác giả Nguyễn Thị Minh lần đầu góp mặt trên Lụcbát.com nhưng đã để lại dấu ấn khó quên. Theo như cái cách mà nhiều độc giả vẫn nhận xét thì thơ của Nguyễn Thị Minh giữ được bản sắc dân tộc của Lục bát đến gần phút cuối! Và có lẽ cảm xúc dạt dào của thuyền với bến sông mênh mang quá...nên đành chặt câu thơ cuối để làm mái chèo vậy! Có thể điều đó tạo ra cái kết hiện đại hơn chăng? Mong bạn đọc cũng đừng quá khắt khe về hình thức, chắt lọc xem trong những câu thơ được trình diễn công phu ấy chút tình thơ chân thực là được mà! Thôi không nói thêm về chặt bẻ thơ nữa. Tặng tác giả đôi dòng thơ hoạ nhé. Mong còn được thưởng thức nhiều thơ hay hơn nữa: NGẬP NGỪNG Giá mà anh ngỏ cùng em, Dứt day phút chốc ngập ngừng, Cuộc đời dâu bể hằng hà, Lênh đênh sông nước đầy vơi Trần Mạnh Tuân Thuyền tình lờ lững trôi qua Thôi thì thuyền đã xa xưa LẬP LỬNG Vườn hồng đã mở lối vào Không thương thời tỏ rõ lời … So đo – tính toán – từng li Chôi ôi cái cõi thế gian Non cao, đất thấp, lưng trời Sông Hậu. Xin được phép họa vần tác giả Nguyễn Thị Minh: Thửơ còn thơ dại cùng em CHƠI VƠI Trong bài thơ Ngập ngừng của tác giả :Nguyễn Thị Minh tôi có mạo muội hoạ đôi dòng theo theo cảm hứng...Ngập ngừng của tác giả,nhưng chưa viết xong thì máy đã nhảy .vậy thành thật xin lỗi tác giả và quý vị cho phép Thành Huân đươcj pót phần còn lại để khỏi phải ngập ngừng như bạn như bạn nguyễn thị Điệp đã nêu. Ngập ngừng chẳng chịu nói ra Chúc mừng chị Minh vì đã có thơ "trình làng" trong lucbat.com. Nghe bài thơ mà thấy có chút hoài niệm của một thời xuân sắc, lại như có vẻ muốn thể hiện một khát khao lớn hơn cho cuộc sống hiện tại. hẳn chị phải là người rất có tâm hồn và ấp ủ biết bao hoài bão cao đẹp. Bài thơ phảng phất nỗi lòng của nữ sĩ Hồ Xuân Hương ??? Không hiểu "chủ thể" của bài thơ ( là người đã gọi "em" để "ngập ngừng" ấy) có nghĩ như tôi không? NGẬP NGỪNG |