CHỢ QUÊ

Trần Xuân Trường
Cuối thôn chừng đã trăng non
Mẹ về gồng gánh lối mòn chợ quê
Trải bao mưa nắng dãi dề
Lưa thưa mái lá tứ bề lấm rêu.
Chợ quê nào có bao nhiêu
Con cua cuối hạn, con nghêu giữa dòng
Gừng cay muối mặn, đếm đong
Chợ quê là cả tấm lòng người quê.
Tháng năm trôi nhẵn lối về
Mẹ vin gậy trúc trăng kề ngõ xa.
T.X.T
_________________
Tác giả Trần Xuân Trường
Email: truongkimson35a@yahoo.com.vn
|
Chợ Quê của tác giả Xuân Trường như đưa chúng ta trở về bao ký ức xa xưa, những kỷ niệm một thời của những người xa quê như chúng tôi, giờ lại về đầy ắp, chợ quê thân thương quá, nồng nàn quá và lại càng gần gũi biết bao nhiêu trong tình cảm mỗi người. Cái nghèo, cái khó đến đơn sơ và thơ mộng như con cua, cái hến, như khóm tre, khóm trúc hữu tình... Tôi thực sự xao xuyến khi đọc chơ quê, xin cảm ơn tác giả đã giới thieu bài thơ hay nhé.
Khái quát vẻn vẹn mấy từ thôi mà lột tả được chất quê :" lối mòn-mái lá-lấm rêu". Còn vật chất thì thật cạn kiệt, hiếm hoi : "cua cuối hạn- nghêu giữa dòng...!".Câu chữ chắt lọc,sánh lại. Nhưng rất động tâm độc giả khi ở đó còn bóng mẹ, giờ đã vin gậy trúc, qua một đời bươn trải... Bức tranh sơn mài gam đỏ (chợ chiều) minh họa thật quí, đã tôn bài thơ hay hơn. Cám ơn tác giả và các nhà biên tập lục bát hôm nay! Nguyễn Thanh Tuyên Tháng năm trôi nhẵn lối về Bài thơ rất hay, tôi ấn tượng câu "Con cua cuối hạn, con nghêu giữa dòng", như chở nặng một đời lam lũ, khó nhọc, đọc lên nghe rưng rưng! |