Thứ ba, 16/06/2026,


Gởi người chẳng gọi Tình nhân (Ngọc Yến) (15/02/2010) 

GỞI NGƯỜI CHẲNG GỌI TÌNH NHÂN

                                                   Ngọc Yến


Ngập ngừng quên - nhớ... câu thơ
Chẳng tình nhân sao đợi chờ, nhớ mong!
Đêm buông lơi tiếng tơ lòng
Lửng lơ giấc mộng nghìn trùng xa xăm

Cung thương rơi... những giọt trầm
Gọi về điệu nhớ bao lần... ngỡ quên
Dịu dàng lời hát trái tim
Bao nhiêu nhịp đủ ru mềm yêu thương?

Không chung đôi - Chẳng đoạn trường
Sao lòng khắc khoải thoảng hương xưa về
Chưa chia đôi một câu thề
Sao còn trói buộc cõi mê lỡ làng

Gởi người chẳng gọi Tình Nhân
Dường như tơ rối nên tằm... chợt đau!

 

N.Y

 

 ______________

 

Tác giả Ngọc Yến (Bạc Liêu)

Email: Email: ngocyendth@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091 353 0266 - Hà Nội  (Ngày 15/02/2010 03:30:02 PM)

      Đầu Xuân, tặng tác giả Ngọc Yến đôi dòng cảm nhận bài thơ vương vấn nỗi lòng chưa hề chung đôi và đoản đường nào nhé:

GỬI NGƯỜI CHẲNG PHẢI TÌNH NHÂN

Ai người chẳng phải tình nhân,
Mà lòng chợt rối tơ ngân đau tằm.
Dẫu không đôi, chẳng thắm đằm,
Sao lòng vẫn khắc khoải đăm đắm hoài.

Tơ tằm vương vấn nguôi ngoai,
Vần ăm khó quá lặp hai ba lần...

Trần Mạnh Tuân

Các bài khác: