Thứ ba, 16/06/2026,


Xuân về nhớ mẹ (Bùi Thắng) (11/02/2010) 

XUÂN VỀ NHỚ MẸ

 

                                       Bùi Thắng

 


Xuân về, biết mẹ nơi đâu
Con xa, xa nửa bán cầu, mẹ ơi!
Bên này đông đến, tuyết rơi
Mông mênh cả một góc trời lạnh căm.

Nghe trong khoảnh khắc âm thầm
Hồn như lắng đọng hương xuân quê nhà.
Xứ người, đâu nhánh đào hoa
Đâu cành mai lộc, làm quà tặng nhau.

Bâng khuâng ngồi đếm nỗi sầu
Nhớ hoài dáng mẹ hôm nào tiễn đưa

Chỉ là ký ức trong mơ
Liêu xiêu bóng mẹ ảo mờ bến sông. 

Con thèm ngụm nước mưa trong
Và chùm khế ngọt mẹ trồng năm nao.
Mái tranh, nhỏ ngõ, thưa rào
Một mình mẹ vẫn đêm thâu ngóng chờ.

Khóc thầm, gửi mẹ vần thơ
Ngàn đêm gom tự bến bờ phương xa.
Nhớ về nghĩa mẹ, ơn cha
Ngày vui hoen lệ, mắt nhoà... nắng xuân.

 

B.T

 

 

______________________________
Tác giả Bùi Thắng, ĐT: 07812867571

Địa chỉ: PO.BOX 191871 ROX BURY:MA 02119 U.S.A.

Email: dochieu78@yahoo.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Bui T Luc &%3BDuc Phan - cogaixunguoi82@yahoo.com - 206 816 0765 -   (Ngày 17/02/2010 05:19:43 PM)

      Bài thơ này rất là hay và rất cản động với tất cả những ai đang xa quê hương, cảm thấy rất buồn khi phải sống xa mẹ. Nhất là trong những ngày Tết Nguyên đán và gợi cho ta nhớ quê nhà nhiều hơn và nói lên sự yêu thương kính trọng của người con đối với mẹ. Bài thơ Nhớ mẹ của Bùi Thắng có 4 câu cuối rất là cảm động:
                         Khóc thầm gửi mẹ vần thơ
                Ngàn đêm gom tự bến bờ phương xa
                          Nhớ về nghĩa mẹ ơn cha
                Ngày vui hoen lệ mắt nhoà nắng Xuân

Bui Tu Luc và Duc Phan
 
(Mong quý bạn đọc lần sau gửi ý kiến phản hồi nên có dấu)

  Vũ Vĩnh Phúc - vuvinhphuc@yahoo.com - 0909145925 -   (Ngày 16/02/2010 06:47:57 AM)
Bài thơ XUÂN VỀ NHỚ MẸ đã được Vũ Vĩnh Phúc phổ thành ca khúc XUÂN VỀ NHỚ MẸ ở địa chỉ : http://vuvinhphuc.vnweblogs.com/post/13099/215047.

Mời các bạn cùng ghé thưởng thức và chia sẻ
  Phạm Thu Hương - huongpt69@yaoo.com - 0984420298 - Hà Nội  (Ngày 13/02/2010 11:35:51 PM)
        Nghe bài thơ lòng bỗng chùng xuống bởi xúc động trước tấm lòng của người con phương xa không về được với mẹ. Tình mẫu tử không gì so sánh nổi .
        Nó thiết tha, êm ái, thật sâu lắng!. Nhớ thương Mẹ cùng với nỗi nhớ quê hương- "chùm khế ngọt", " mái tranh, nhỏ ngõ, thưa rào"...
         Đó là tất cả sâu lắng dồn đọng trong lòng của người con xa xứ. Thật cảm động! " Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người"
  Nguyễn Đức Tuỳ - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì-Phú Thọ  (Ngày 12/02/2010 11:52:27 AM)
         Bài thơ rất hay. Bạn Nguyễn Đức Trường đã có một bài bình sâu sắc và các bạn thơ khác cũng đã bình luận tâm đắc. Tôi chỉ muốn hoạ một khổ thơ cuối để chia sẻ cùng tác giả, một người con xa xứ có tình cảm rất nồng ấm với quê hương:
                        Ngày xuân con viết bài thơ
                Gửi về thăm mẹ...mịt mờ phương xa
                        Nhớ công dưỡng dục mẹ cha
               Hướng về quê mẹ...lệ nhoà thơ xuân.
  Trần Văn Lâm - tranlam0966@yahoo.com - 01682838853 - Hà Nội  (Ngày 12/02/2010 08:50:27 AM)
      Khi Tết đến xuân về, những người con xa quê bao giờ cũng hướng về Mẹ, quê hương, Tổ quốc. 
      Bài thơ Ngày xuân nhớ mẹ của Bùi Thắng thật hay. 
      Cảm ơn Nguyễn Đức Trường đã có những nhận xét rất tinh tế, giúp cho người đọc hiểu sâu thêm bài thơ.
                      Người thơ cùng với người bình
               Tâm hồn đồng cảm, nghĩa tình thẳm sâu
                     Đọc từng chữ, ngẫm từng câu
              Thơ hay, bình cũng tâm đầu hợp duyên!
  TẬT HOÀNG - hngtp@yahoo.com - 978 761 6325 - Dracut USA  (Ngày 12/02/2010 08:35:24 AM)

Bài thơ "Nhớ mẹ ngày xuân" của Bùi Thắng đã được khơi lên từ tình yêu Tổ quốc, tình mẫu tử rực hồng ngọ̣n lửa thương yêu người mẹ ở quê hương.

Con đi mắt mẹ quầng sâu
Đêm thâu chong ngọn đèn dầu ngóng con
Quặn hiu nắng sớm chiều hôm
Giọt sương buốt giá, siết mòn bờ vai

Canh thâu lòng mẹ u hoài
Rưng rưng ngấn lệ, ngậm ngùi nhớ con
Giao niên tiếng pháo nổ giòn
Mẹ gom nỗi nhớ, đã mòn mười thu.

Tập Hoàng

EMAIL hngtp@yahoo.com-
ĐT:978-208-9432. 67 IVY. DARCUT MA 01826-3385 U-S-A
( Ngày 11/2/2010 -7giờ/47 phút pm )

  Bùi Thắng - thangbui8@yahoo.com  - Phone 781- 346 -3906 - P.O .BOX 191871 Rox bury MA: 02119 U-S -A   (Ngày 12/02/2010 06:20:06 AM)
 Cảm ơn NGUYỄN ĐỨC TRƯỜNG đã có lời bình thậ̣t sâu sắc và cảm động cho bài thơ "XUÂN VỀ NHỚ MẸ " của Bùi Thắng.
  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091 353 0266 - Hà Nội  (Ngày 12/02/2010 01:44:06 AM)

Khen cho "Bình sĩ" Đức Trường,
Lời bình sâu sắc khác thường, hiếm hoi!
Khen chê là lẽ ở đời
Khách quan và chút tâm, tài, nghĩa, nhân!

  Nguyễn Bá Phiếu - nbphieu@gmail.com - 0919090618 - THPT Long Kiến-AG  (Ngày 12/02/2010 01:06:30 AM)
        "Xuân về nhớ mẹ" là một bài thơ hay và cảm động. Ngôn ngữ diễn đạt thật trong sáng và chính xác. Lời thơ từ trái tim đã tìm đến được trái tim. Xin chúc mừng và cảm ơn tác giả Bùi Thắng.
         Cảm ơn tác giả Nguyễn Đức Trường đã có một lời bình sâu sắc , tuyệt vời.
  Nguyễn Đức Trường - suthuthach@gmail.com - 01288238053 - 47/459 Bạch Mai Hà Nội  (Ngày 12/02/2010 01:55:48 AM)

                         MỘT BÀI THƠ THẤM ĐƯỢM TÌNH ĐỜI 

         Đã lâu lắm rồi tôi mới được đọc bài thơ hay đến thế, đằm đến thế. 
         Bài thơ "Nhớ mẹ ngày xuân" của Bùi Thắng đã được cháy lên từ tình yêu quê hương, tình mẫu tử để đỏ hồng và ấm như ngọn lửa yêu thương. 
         Đây chắc chắn là tâm sự tự đáy lòng của một người xa xứ, của một đứa con xa mẹ, đang hướng về Tổ quốc, quê hương, về người mẹ hiền đang ngày đêm trông ngóng đứa con yêu. Lời thơ trong sáng, giản dị, không cầu kỳ sao mà làm xao xuyến bồi hồi trong lòng người đọc. 
        Tôi nghĩ rằng, tác giả trước những ngày xuân đang tới, đã không phải tìm lời , tìm ý, mà tự đáy lòng, cảm xúc dâng trào cuồn cuộn, đã viết thành những vần thơ xúc động trên đây. 
        Tôi nhớ đến nhà thơ Nguyễn Bính, khi nhớ về người bạn đời xa cách ở phương Nam, cũng đã:
                          "Bồi hồi máu ứa trong tim, 
                     Chảy vào ngòi bút viết nên thơ này". 
        Tôi liên tưởng rằng, tác giả cũng để tình yêu Mẹ, tình yêu quê hương chảy thành dòng cảm xúc để viết những vần thơ cháy lửa. 
        Ngay từ đầu, tác giả đã băn khoăn: "Xuân này biết mẹ nơi đâu" vì anh ở xa mẹ quá, "Con xa, xa nửa bán cầu, mẹ ơi". 
        Khi vui ta nhớ về mẹ, khi buồn ta cũng nhớ về mẹ, và trái tim ta lúc nào cũng thầm gọi mẹ. Ngay câu đầu tiên, tác giả cũng cất tiếng gọi: mẹ ơi! Thế rồi cảm xúc về nỗi nhớ mẹ đã dâng trào. Anh nhớ lại dáng mẹ hôm nào tiễn anh đi học hành và làm việc ở nơi xa. Mẹ chỉ biết là xa lắm thôi, xa nửa bán cầu... Còn mẹ, mẹ đã quanh năm làm lụng bên mái tranh nghèo, ngõ nhỏ, bến sông để nuôi con khôn lớn trưởng thành. Khi con đi xa, hình bóng mẹ lại vẫn tảo tần bên ngõ nhỏ, bến sông để chờ trông con về. 
       Thẳm sâu  tình mẫu tử đã đi vào nỗi nhớ, đã hiện về trong giấc mơ của người con hiếu thảo nơi phương trời xa lạ. Hình ảnh mẹ liêu xiêu mờ ảo bên bến sông xưa, bên mái nhà tranh, có cây khế ngọt mẹ trồng, có vại nước mưa ngọt mát đến tận tâm can mà đứa con của mẹ dù ở bên kia bán cầu vẫn không bao giờ quên nổi. Hình ảnh người mẹ những đêm thâu ngồi ngóng chờ con sao mà xúc động thế. 
        Có người bảo, sao không tả người mẹ ngồi nhớ con vào ban ngày?
        Chỉ có ai đã bước vào tuổi già mới hiểu được thôi. Thường tuổi già là ít ngủ. Có người già thích ngủ ban ngày, hay ngủ từ chập tối, rồi đến nửa đêm lại thao thức đến sáng. Bạn đọc hãy tưởng tượng rằng, cái nửa đêm về sáng nó mới vắng vẻ và tĩnh mịch làm sao! Chính lúc ấy là nỗi nhớ nhung tràn về trong tâm trí, và là thời điểm mẹ nhớ con nhiều nhất. 
         Nhớ mẹ, tác giả đã gom góp tình thương cả ngàn đêm nơi bến bờ phương xa để gom lại, kết tụ lại chỉ một vần thơ thôi, thì vần thơ ấy có sức nóng quy tụ cao biết nhường nào.
                         "Khóc thầm, gửi mẹ vần thơ
                  Ngàn đêm gom tự bến bờ phương xa."

Chữ "vần thơ" ở đây thật đắt. Nếu thay bằng: dòng thơ, trang thơ, bài thơ, tập thơ... thì nó sẽ giảm sức nóng đi nhiều. Tôi nhớ một bài thơ của Bác Hồ, Bác cũng cảm hứng thơ Xuân, một ngày xuân trong kháng chiến chống Mỹ. Trái tim và tâm hồn vĩ đại rộng bao la của Người lúc ấy chỉ kết lại một "vần":
                      "Đã lâu không làm bài thơ nào
                      Nay lại thử làm thơ xem sao?
                      Tìm khắp giấy tờ vần chẳng thấy
                      Bỗng nghe vần "Thắng" vút lên cao".
         Ở đây, tác giả dồn ngàn đêm thương nhớ vào chỉ một vần thôi. Đó là " nghĩa mẹ, ơn cha", nó dài như sông, to như núi và mênh mông như biển cả. 
          Thương yêu mẹ bao nhiêu, thì tình yêu quê hương đất nước cũng lớn bấy nhiêu. Trong khoảnh khắc âm thầm nơi mênh mông tuyết trắng và cái rét lạnh căm, tác giả vẫn thấy "Hồn như lắng đọng hương xuân quê nhà", để rồi anh nhớ tới " nhánh đào hoa, cành mai lộc", nhớ tới bạn bè với những món quà ngày Tết. Anh nhớ tới bến sông, nhớ chùm khế ngọt, nhớ ngụm nước mưa trong vắt...Có mái nhà tranh, có ngõ nhỏ, có giậu rào thưa... Tình yêu quê hương đã được cụ thể hoá bằng nỗi nhớ nhung ấy. Thế mới biết, như nhà thơ Chế Lan Viên đã viết:
                       "Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở,
                        Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn". 
         Có thể nói rằng, người đi xa thường yêu nhớ quê hương mình da diết... Bài thơ mang nhiều hình ảnh gợi tả đến mùa xuân, đến mẹ, như: hoa đào, mai, bến sông, ngõ nhỏ, rào thưa. Nhưng điều độc đáo ở đây là tác giả đã dùng phương pháp "đảo ngữ" rất ấn tượng. Nhánh đào, cành mai, ngõ nhỏ, rào thưa, đã được đảo thành: đào hoa, mai lộc, nhỏ ngõ, thưa rào...Tôi nhớ tới Bà huyện Thanh Quan trong bài Đèo Ngang:
                        "Lom khom dưới núi tiều vài chú
                        Lác đác bên sông rợ mấy nhà"
          Cũng những "đảo ngữ: "tiều vài chú, rợ mấy nhà" rất là độc đáo.
         
Thế là có cả đào, cả mai....Mùa xuân trong thơ đã tràn ngập cả miền Nam lẫn miền Bắc, rộng lớn chứ không chỉ dừng ở nơi mái tranh nghèo bên bờ sông tuổi thơ..
.         Hình ảnh "ngụm nước mưa" mới thật là dân dã làm sao. Bây giờ, người ta hay dùng từ: ly nước, cốc nước, chén bước, bát nước... chứ dùng từ "ngụm nước" thì thật là mang đậm chất đồng quê. 
         Ngày xuân là ngày vui. Vui quá nên khoé mắt người phương xa cũng hoen lệ, nước mắt nhoà trong nắng xuân. Lệ này là lệ của niềm vui và cũng là lệ của niềm nhớ thương da diết. Tình cảm vui buồn đã đan xen, hoà trộn vào nhau. Thật là vui buồn khó phân biệt. Trong vui có buồn, và trong buồn cũng có vui. Điều này cũng đã được các hiền nhân nhắc tới. Trong nỗi buồn xa cách cũng ấp ủ, nảy mầm niềm vui ngày gặp lại. Càng buồn nhớ bao nhiêu thì ngày gặp lại niềm vui sẽ vỡ oà và to lớn bấy nhiêu. 
         Đây là một bài thơ nhuần nhuyễn về từ, sống động về hình ảnh, nhẹ nhàng êm dịu về nhịp điệu nhưng lại sâu sắc về tứ và tình . Những từ ngữ rất dân dã, thường ngày nhưng nó đã thành đôi cánh chở ý thơ bay đến mọi miền, len lỏi thấm sâu vào tâm hồn của người đọc.
         Bài thơ này là một trong những bài thơ lục bát tôi yêu.
         Chúc Bùi Thắng, ở bên kia bán cầu, đón một mùa xuân tươi vui, hạnh phúc để rồi làm tiếp những vần thơ hay hơn nữa.
                                       Nguyễn Đức Trường

Các bài khác: