Thứ ba, 16/06/2026,


Mẹ ơi! U não trong con (Phong Linh) (27/01/2010) 

MẸ ƠI! U NÃO TRONG CON

 

                          Phong Linh

 

Mẹ ơi con sẽ xa rời...

Một ngày vắng bóng bên đời nay mai

Trong cơn bạo bệnh mệt nhoài

Chìm nơi viễn xứ - đêm dài mẹ mong.

 

Tuổi già nặng gánh lưng còng

Vì con - vì cháu - vì chồng gian nan

Rồi mai lệ mẹ chứa chan

Con đi xa hẳn ngủ ngàn thu luôn.

 

Mẹ ơi! Xin mẹ đừng buồn

Chớ nên suy nghĩ xa tuôn giọt sầu

Hằn in trên khoé mắt sâu

Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm.

 

Xin mẹ đừng thức trắng đêm

Buồn đau chưa ngớt... chồng thêm tháng ngày

Hôm nay con vẫn còn đây

Chia ly là chuyện sau này mẹ ơi...

 

Giờ đây con muốn mẹ cười

Yên lòng - bệnh tật - giật lùi - nguồn vui

Buồn thay số kiếp ngậm ngùi

Trong viên thuốc đắng ẩn vùi nhiều năm.

 

Chiều nay dõi mắt xa xăm

Nhìn trông lại những tháng năm gợn lòng

Nến đời khi tắt là xong

Bao năm quằn quại để lòng mẹ đau!...

 

Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu

Con từ nhân thế vút bầu trời cao

Vắng con hãy ngắm trăng sao

Để ru lòng mẹ ngày nào còn con.

 

Hết rồi một thuở sắt son

Hết rồi một thuở lệ hờn nhỏ rơi

Cùng bao tâm trạng rối bời

Từ nay lệ mẹ chảy rồi, mẹ ơi!

 

P.L

 

 ________________

 

Tác giả Phong Linh (Saint Petersburg – LB Nga)

Email: chuonggio_1981@yahoo.com

     LBT: Phong Linh là một tác giả trẻ, nhưng cô đã kịp gửi tới bạn đọc nhiều tác phẩm thơ lục bát khá ấn tượng. Được biết gần đây cô mắc phải một chứng bệnh hiểm nghèo: U não! và cô đã phải trải qua một lần phẫu thuật.  Lucbat.com xin giới thiệu một bài thơ như rút từ ruột gan một tâm hồn thơ thật đẹp. Qua đây độc giả gần xa có thể chia sẻ cùng với tác giả trẻ này. 
    Tham khảo thêm về Tác giả Phong Linh .

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phong Linh cg - chuonggio_1981@yahoo.com - 0276283077 - An Khang - Yen Son - Tuyen Quang  (Ngày 17/02/2010 06:27:15 AM)

TIẾNG LÒNG

Bao lời sao nói lên câu
Ngôn từ em biết dằn đâu bây giờ
Lòng em dối tựa như tơ
Hồn vò ray rứt như tờ giấy đen

Cám ơn ân nghĩa làm quen
Vào đây thăm viếng gửi chèn bài thơ
Đọc xong hồn lặng - lòng sô
Như trăm cơn sóng đổ bờ cát mơ

Than ôi chỉ đặng vần thơ
Mà em như trút cả bờ thương đau
Lá xanh sắp độ đổi mầu
Nên lòng cũng lặng thả sầu rơi theo

Niềm vui thoáng trổi theo bèo
Vì cơn đau bệnh đã đeo theo người
Bờ môi hoa tếu héo - tươi
Làm sao có thể em cười được đây

Cám ơn chị ghé nơi này
Bài thơ chị tặng lòng đầy rung ngân. *

Cám ơn chị Hạnh Ly đã ghé thăm em, bài thơ chị tặng thật tuyệt, cám ơn chị nhiều * Ngôn từ thì nói đến bao giờ mới hết còn lòng em thì đang dần cạn vơi theo sức khoẻ đối với thời gian. Em luôn vững tin mặc dù đôi lúc tự thấy mình rất yếu lòng, mềm yếu trước cơn đau. Em sẽ vững tin để tiếng chuông có thể ngân mãi, vang xa. Chúc chị vui, hạnh phúc nhiều trong cuộc sống.
Thân ái - Phong Linh

  Hạnh Ly - hanhly9469@yahoo.com.vn - 0976699555 - Thái Bình  (Ngày 6/02/2010 12:31:56 PM)

CHUÔNG GIÓ
(Yêu mến tặng Phong Linh)

 

Thoảng nghe chuông gió gần xa
Tiếng khoan, tiếng nhặt thiết tha giữa trời
Tiếng trong như giọt sương rơi
Tiếng trầm như nốt lặng đời nghẹn đau…

Em ơi, nhân thế bể dâu
Vẫn trong veo tiếng chuông đầu ngân nga
Dẫu mong manh giữa bao la
Vẫn là em, chẳng nhạt nhòa - Phong Linh

Cuộc đời đã gọi tên em
Bình an nhé! Chớ yếu mềm, buông lơi
Bên em còn có bao người
Cùng em chia sẻ nụ cười, niềm đau

Mãi ngân xa tiếng chuông cầu
Nhé em, Chuông Gió đừng đau cõi đời…

  Hạnh Ly

 

Phong Linh ơi! Trong cuộc đời này, có những lúc mọi ngôn ngữ đều trở nên bất lực. Chị luôn cầu mong mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em. Mong sẽ lại được đọc thơ em, em nhé!

  Lê Thị Như Hằng - chuonggio_1981@yahoo.com - 0276283077 - Đội 6 An Phúc - An Khang - Yên Sơn - Tuyên Quang  (Ngày 31/01/2010 06:41:16 AM)

       Chào Phạm Thanh Cải
       Khi em đọc bài viết chia sẻ cùng em, em đã khóc, không hiểu nổi lý do vì sao nữa. Thật ra khi vui hay buồn thậm chí là đau khổ... con người ta đều khóc. 
       Em nghe Phạm Thanh Cải nói có đọc bài của em trong phần " Mỗi độc giả là một tác giả ", đây là phần còn thiếu ở bài viết trước: Có lần gọi điện thoại về, nghe nhóc Kiên hỏi: " Bố con sẽ về phải không gì ?''. Xin trích một đoạn thoại khi nói chuyện với nhóc Kiên, sau ngày bố mất khoảng sáu tháng:
      "Thời gian lại trôi, tối nay tôi gọi điện thoại về máy điện thoại di động của chị tắt máy, tôi lo lắng liền gọi về máy điện thoại bàn, chị không nhấc máy mà thay vào là nhóc Kiên alô, nó chào tôi rồi im lặng chờ đợi tôi nói. Tôi hỏi nhóc Kiên: Mẹ đâu con? Nó trả lời : Mẹ ở bên bà nội! Tôi hỏi nó : Con không sang bà nội cùng mẹ à? Nó cười tiếng cười vọng qua điện thoại nói với tôi: Con phải học viết bài, dì quên à ? Tôi chỉ ừ ! Dì quên mất. Dì ơi! Con được điểm 10 dì mua màu vẽ cho con gì nhé, con muốn học vẽ để vẽ được đẹp như dì vẽ . Ừ, để dì mua và gửi về cho con. Đang cười nói bỗng nó im lặng một lúc rồi nói nhỏ qua điện thoại, nói nhỏ như chỉ đủ một mình tôi nghe thấy :  Dì ơi ! Đêm nào mẹ cũng khóc, nhiều lúc thấy mẹ thức, con hỏi mẹ : Sao mẹ không vào ngủ với con? Mẹ bảo: Mẹ đợi bố về, rồi nó nói lớn hơn một chút hỏi tôi ( Bố con sẽ về phải không dì ? ). Tôi giật mình sau câu hỏi của nó, một câu hỏi thật khó trả lời, nhất là của một đứa trẻ 7 tuổi. Tôi im lặng chìm vào suy nghĩ miên man và chợt tỉnh khi nghe đầu dây bên kia tiếng nhóc Kiên nói: Dì đâu rồi sao không nói với con nữa? Tôi ấp úng rồi lấy lại bình tĩnh giữ cho giọng nói không bị run ( Tôi đành lảng tránh hay nói đúng hơn là trốn chạy câu hỏi trẻ thơ ấy, tôi nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ tôi có thể trả lời được.). Tôi nói nhanh: Con học bài tiếp đi nhé, dì đang bận lúc khác dì gọi về ! Thằng bé dạ, chào tôi rồi cúp máy. Nhóc Kiên cúp máy rồi, tôi nghĩ về chị, thì ra chị vẫn khóc, đêm đêm vẫn chờ anh trở về, vẫn đợi cửa như những ngày anh còn sống và đi làm đêm. Tôi thấy mơ hồ ái ngại, lo lắng cho chị, có lẽ chị vẫn chưa thể nào chấp nhận sự ra đi của anh, sao chị lại trở nên ảo như vậy? Đúng là ( hồng nhan bạc phận ) Cho đến bao giờ niềm đau trong chị mới nguôi ngoai, đến bao giờ cảm giác ảo đợi anh về hàng đêm mới tan biến ..."
       Em rất yêu gia đình vĩ đại của mình, thương yêu mẹ, thương yêu các anh chị thành viên trong gia đình. Em sợ một ngày nào đó nếu em đi xa, không biết cú sốc ấy có làm mẹ đứng dậy được nữa hay không? Không biết anh và chị em có thể nào chịu đựng được đau thương mất mát. Bao vết thương lòng chưa kịp lành vết sẹo, lại cộng thêm nỗi đau. Liệu ai có thể chịu đựng được nhiều nỗi đau về thể xác và tinh thần... 
      Mọi nguồn động viên đối với em lúc này rất quan trọng, nó giúp em mạnh mẽ và có thêm nhiều nghị lực hơn trong cuộc đấu tranh tinh thần sống còn này. 
        Em phải nói đến cuộc đấu tranh bởi vì em đã phải tự mình an ủi và vượt qua rất nhiều những cơn đau thể xác lẫn tinh thần. 
       Ai bảo con người ta thành đạt, đủ đầy vật chất là hạnh phúc, đó mới là tài sản lớn nhất của con người, thì họ đã nhầm. Theo em con người ta chỉ có tình cảm và sức khoẻ mới là thứ tài sản lớn nhất của đời người.
       Em yêu cuộc sống này, yêu một thuở mùa đông lạnh đầy có bàn tay ấm áp của mẹ, yêu tuổi thơ có tiếng cười trong trẻo của mấy anh chị em trong nhà, yêu quê hương biết nhường nào khi ở xứ lạnh xa chưa thể trở về đúng dịp xuân ăn tết cùng mẹ. Chắc mẹ đang trông em lắm.
       Em ghét đối diện với sự thật, ghét thời gian. Bởi thời gian cho em nhiều thứ mà cũng lấy đi của em nhiều thứ... Em ghét hay nói đúng hơn là sợ, em sợ một ngày nào đó em hay mẹ phải chứng kiến đối diện với sự thật phũ phàng, rồi... mẹ biết căn bệnh của em đang mang, mà em chưa có thời gian hay nói đúng hơn là chưa dám nói cho mẹ biết. " Còn nước còn tát " ( Mẹ ơi! Con phải xin lỗi mẹ nếu như cuộc đời này không thể bước tiếp, cơm bưng nước rót cho mẹ lúc tuổi về già ) Đôi lúc không phải mùa thu lá cũng rụng mẹ ạ! Biết làm sao để có thể nói cho mẹ nghe rằng: Mẹ ơi! U não trong con.
      Xin cảm ơn Phạm Thanh Cải đã chia sẻ cùng em.
      Phong Linh cg

  Phạm Thanh Cải - phamthanhcai@gmail.com - 01696306682 - Viện Kỹ thuật Hải quân, Hải Phòng  (Ngày 30/01/2010 06:52:41 AM)

         Phong Linh ơi!
        Sáng nay, ngày thứ bảy, là ngày nghỉ, nhưng tôi vẫn dậy sớm để vào trang lucbat.com. Tôi đã đọc lời của em trong phần Mỗi độc giả là một tác giả. Tôi đọc trước để lên trang cho bài của em ngay khi bình minh vừa thức dậy .
        Đọc bài của em, tôi vô cùng xúc động. Một đứa con của Mẹ quê hương, xa xứ đã lâu, luôn nhớ về quê hương xứ sở. Một đứa con gái bé bỏng của Mẹ em, đã xa mẹ lâu ngày. Thế mà, Trời bắt em phải trải qua một thử thách cam go quá chừng... Trái tim em vẫn nồng ấm giữa quê người đang giá lạnh bởi có Tình mẹ luôn theo sát bên em, che chở vỗ về em, động viên em vượt qua cơn đau đớn. 
        Mẹ đã nuôi em đến khôn lớn trưởng thành để em như con chim bay tận trời xa để học hành, làm việc giúp ích cho đời. Mẹ sẽ bên em để nâng giấc mơ em thành hiện thực, dù không may em mắc bệnh nan y. Bên em còn có người thân, bạn bè, còn các thi hữu trong lucbat.com, bằng tình cảm chân thành đến với em, mong em tai qua nạn khỏi.
       Tất cả các bạn bè đều đồng cảm và muốn chia sẻ nỗi buồn, nỗi nhớ mẹ, nỗi đau thể xác của em. Cố gẳng lên em nhé, hỡi con chim nhỏ bé đang ở phương trời xứ lạ. Em sẽ trở về nhà, gặp mẹ để tiếp thêm sức mạnh từ Tình mẫu tử, rồi em sẽ đi Pháp, nơi có nền y học tiên tiến nhất thế giới...
      Tôi tin rằng, căn bệnh của em sẽ bị đẩy lùi. Em sẽ lấy lại được tài sản quý giá nhất trên đời đó là SỨC KHOẺ.
       Chúc em có đủ nghị lực để vuợt qua thử thách này, như em đã tìm thấy sức mạnh nghị lực ấy trong Xin đừng khóc mẹ ơi của Nguyễn Ngọc Sơn và bao nhiêu người bạn khác. Ngay trong các thành viên của lucbat.com này, cũng có nhiều người cũng bị bệnh hiểm nghèo, nhưng các anh ấy vẫn vượt qua bênh tật để làm nhiều việc có ích cho đời, viết lên những vần thơ hay làm xúc động lòng người. Đọc thơ họ, ta thấy cuộc sống này tươi đẹp hơn, đầm ấm hơn và chúng ta yêu cuộc sống hơn. Họ đã khẳng định rằng: Những ngày ta sống đây, ta có thể tự hào mà nói rằng: "Ta đã sống những ngày đáng sống "!
       Chúc em vui lên, dù Tết này chưa kịp về nhà ăn Tết, cùng sum vầy cùng gia đình bè bạn trên quê hương. Nhưng em ơi, em hãy thường xuyên lên trang lucbat.com. có các bác, các anh các chị và các em vẫn thường xuyên ở trang lục bát này để tâm sự cùng em, chia sẻ cùng em. đón xuân cùng em thông qua kết nối của công nghệ internet, ở rất xa nhau, nhưng chúng ra vẫn có thể đối thoại và tâm sự trực tiếp được mà.
        Hãy vui xuân em nhé. Chúc em vạn sự tốt lành.

                        Phạm Thanh Cải

  Phong Linh cg - chuonggio_1981@yahoo.com - 0276283077 - An Khang - Yên Sơn - Tuyên Quang  (Ngày 30/01/2010 06:04:34 PM)

                              LỜI EM MUỐN NÓI CÙNG THỜI GIAN

     Phong Linh xin cảm ơn Nguyễn Thị Việt Hà + Hà Ngọc Hoàng + Đinh Thường + Phạm Minh Giắng + Nguyễn Đức Tùy + Trần Mạnh Tuân + Phạm Thanh Cải. 
     Phong Linh  xin cảm ơn những cảm xúc những lời động viên đồng cảm mà mọi người đã gửi gắm sau bài thơ " Mẹ ơi! U não trong con " của Phong Linh.  Xin cảm ơn Phạm Thanh Cải và Nguyễn Đức Tùy đã viết lời cảm nhận dành cho Em. Thật ra đời người sống ở kiếp này ai cũng đã được định sẵn một số mệnh mà ta không thể nào tự chọn lựa hay tự làm nên, chỉ có những bước đi ta mới tự làm nên cho mình một cuộc sống... mà thôi.
      Em cũng đã đọc cuốn sách " Xin đừng khóc nữa mẹ ơi!" của Nguyễn Ngọc Sơn. 
      Vào đây, khi đọc những dòng này cũng là lúc tự dưng đầu em rất đau.  Nhưng vì những cảm xúc mà mọi người đã chia sẻ, động viên cùng em, niềm vui và hạnh phúc quả là có một sức mạnh tiềm tàng nó giúp em, bớt đi phần nào cơn đau bạo bệnh ấy.
     28/02/2010 em trở về VN và khoảng hai tháng sau em sẽ đi Pháp, bác sĩ Thanh Vân đã giới thiệu em qua bên đó. Mọi việc giờ đây chỉ làm theo cảm xúc hay nói đúng hơn là cảm giác, theo những bước chân đưa đẩy :" Em đi những giọt lệ theo em đi " 
      Sau đây là một bài văn mà em đang viết dở dang sau khi đọc cuốn sách của Nguyễn Ngọc Sơn : *Chưa bao giờ tôi lại thấy nản lòng như lúc này, muốn quên đi tất cả, ngay cả cái chết cũng ngự lại trong ý nghĩ của tôi, thì tình cờ khi đọc cuốn sách của Nguyễn Ngọc Sơn. Một con người đầy nghị lực giúp tôi hiểu ra một phần quan trọng của cuộc sống này Tôi không phải là nhà báo hay nhà văn... để có thể viết ra hết cảm xúc và sự đồng cảm của mình sau khi đọc hết cuốn sách ấy. Con người sống ở kiếp này có sinh, có tử là chuyện bình thường trong cuộc sống, đó là một quy luật rất tự nhiên giống như nước mắt thì chảy xuôi, đó là quy luật " Muối nào chẳng mặn, gừng nào cẳng cay "
      Tôi còn nhớ mãi bài thơ của Nguyễn Ngọc Sơn, chỉ đọc hai lần là tôi đã không thể nào quên, ai cũng có gia đình, có mẹ, và bao người thân ...
                       Con người ai cũng như nhau
                 Chia ly là chuyện trước sau thôi mà...
       Với mỗi con người, mỗi đời người qua đi trong kiếp này giống như một chiếc lá vàng rơi, cứ như đã hẹn trước nên cứ độ thu về cây chút đi những chiếc lá một thời còn xanh nay vàng úa rụng rơi, nhưng đôi lúc gió vô tình làm chiếc lá xanh không phải mùa thu cũng rơi cành rụng xuống, như Nguyễn Hồng Sơn, Nguyễn Hồng Công, anh rể tôi...
      Có phải chăng kiếp con người chết đi là hết " Cọp chết để da - người chết để tiếng ''. Quan trọng là tiếng đó thơm hay không. Mấy khi nến trước gió mà không tắt, giống như con người khi mang trọng bệnh mấy ai có nghị lực để chống trả với thần chết đang đợi sẵn. Như nhà thơ Đặng Vương Hưng nói: " Xin lưu ý sống nhiều chứ không phải là sống lâu, vì trong thực tế có những người sống cả trăm tuổi, nhưng ý nghĩa cuộc sống lại không có gì đáng để viết đủ một trang giấy" 
         Đúng vậy con người ta sống không phải để sống lâu mà là sống nhiều, sống có ích. Câu nói này cứ ám ảnh tôi mãi cho đến giờ phút tôi ngồi viết lên những dòng chữ này. Ai sẽ hiểu tôi, ai hiểu được những tình thần đang bị rằng xé bởi những cơn đau do bệnh tật mang lại, ai sẽ hiểu được thế giới này khi ta mãi ra đi ?
          Trong những nỗi buồn đau tôi luôn nhớ đến gia đình đầu tiên, nhớ mẹ, lòng khẽ run lên khi nghĩ mẹ sẽ khóc nhiều lắm nếu như bỗng một ngày tôi là một chiếc lá xanh chưa kịp chín đã rời cành. Cả đời mẹ đã vất vả về tôi, về những đứa con. Rồi tôi lại nhớ tới anh trai, anh đang mang trong mình căn bệnh thế kỷ, với nghị lực và cách sống lạc quan mà trời vẫn ban cho anh sức khoẻ. Rồi lại nhớ đến nhóc Kiên cháu tôi, mới bẩy tuổi đã mồ côi cha, anh rể tôi đã mất được 2 năm trước.
         Có lần gọi điện thoại về ,nghe nhóc Kiên hỏi: " Bố con sẽ về phải không gì ?''.  Xin trích một đoạn thoại khi nói chuyện với nhóc Kiên, sau ngày bố mất khoảng sáu tháng :... Còn tôi, tôi không biết sẽ còn ở laị kiếp này bao lâu nữa, một tháng, một năm, hai năm, 10 năm hay nhiều hơn những con số ấy ? Nhưng tôi đã nản lòng bao nhiêu trong cuộc sống này, không có ai là người động viên chia sẻ, ngoài những viên thuốc giảm đau và bệnh.  Không có một động lực nào thúc đẩy tôi mạnh mẽ vượt qua những nỗi đau mất mát trong gia đình, những nỗi buồn, với những sự cô đơn, nhất là với những cơn đau thể xác bởi căn bệnh quái ác đang ngày đêm dày vò tinh thần lẫn tấm thân gầy trong những ngày xứ lạnh của tôi.
          Bao nhiêu đêm nhớ nhà, thương mẹ là bấy nhiêu đêm tôi thức trắng và khóc, những lúc đó tôi chỉ ước có một phép nhiệm mầu như trong truyện cổ tích ngày xưa, có một ông Tiên hiện lên rồi ban cho tôi điều ước, chắc tôi chỉ ước mình khoẻ mạnh như bao người.  Khi còn khoẻ mạnh con người ta có nhiều ước mơ và hoài bão lắm, còn khi ốm đau bệnh tật con người ta chỉ cầu duy nhất một điều đó là sức khoẻ .
           Nếu ai hỏi tôi bậy giờ. Tài sản lớn nhất của bạn là gì? Tôi sẽ trả lời:" Tài sản lớn nhất của tôi lúc này là sức khoẻ". Con người ta không hơn nhau ở chỗ sống còn hay một manh áo mới.... mà con người ta hơn nhau ở lòng nghị lực, ở tâm, ở đức...
           Còn tôi không biết có làm được gì cho thế hệ này không khi những ngày cận kề xa thế giới này ngày một gần hơn, ngày một nặng nề hơn. Với những cơn đau, và những viên thuốc, liệu tôi còn kịp viết được gì trong lúc tỉnh táo, còn nhớ ra là mình là ai, còn nhận thức được điều hay lẽ phải ở đời ? Ai nói 29 năm sống là nhiều, mà ai dám nói 29 năm sống là ít so với một kiếp con người.
            Không có gì là mãi mãi phải không? Không có gì là vĩnh hằng, vĩnh cửu, phải có những vui buồn, hạnh phúc, lẫn mất mát đớn đau.... như thế mới có thể gọi là cuộc sống. " Nếu cuộc sống này cứ trở nên dễ dàng và bình yên phẳng lặng thì cuộc sống này sẽ không thể gọi là cuộc sống '' .
          Tôi đã khóc rất nhiều khi đọc cuốn sách Xin đừng khóc nữa mẹ ơi của Nguyễn Ngọc Sơn. Một cuốn sách mang lại cho tôi cảm xúc và sức mạnh, như một nguồn động viên giúp tôi hiểu ra một điều, sống không phải là cho riêng mình mà ta còn sống cho bao người, cho người thân cho cả xã hội.  Có nhiều người muốn sống mà không được vậy tại sao mình lại không cố gắng khi ta vẫn có thể sống, biết đâu đấy ta có thể giúp gì đó cho đời, cho bao số phận còn đáng thương hơn ta rất nhiều.
         Hàng đêm tôi vẫn khóc thương mẹ, tôi xa mẹ rất lâu cũng như xa nhà, xa quê huơng Việt Nam Đã gần 10 năm nay tôi không biết hay hình dung Tết quê nhà có mẹ có bao người thân như thế nào.  Hơn hết, chưa bao giờ tôi thèm nghe mẹ nói trực tiếp, chưa lúc nào tôi thèm cảm giác ấm cúng dưới một mái ấm gia đình có cha, có mẹ, có anh em đón một năm mới về như lúc này. Tôi tha hương viễn xứ đã lâu, cảm giác quê hương chưa bao giờ mờ dần theo năm tháng.
        Có lần gọi điện thoại về nghe thấy tôi ho, mẹ đã khóc... Chính vì thế khi đọc được câu nói của Nguyễn Ngọc Sơn: Xin đừng khóc nữa mẹ ơi , tôi lại nhớ lại câu nói đã nói với mẹ: Mẹ khóc phải không? Mẹ ơi! Mẹ đừng khóc nữa! Chỉ một chữ Mẹ mà cứ in mãi vào lòng tôi, như ru thật khẽ nỗi nhớ nhà đang gào thét trong tim hòa lẫn với từng cơn đau bệnh. Mẹ ơi! Xuân này con lại không về được rồi mẹ ạ, lại hẹn mẹ xuân sau, không biết có thể đợi đến xuân sau không mẹ cho con xin lỗi vì bài thơ đã vết. Hẹn mẹ Xuân này con về, bài thơ còn đó mà con thì cứ mãi nơi đất người, không biết có còn cơ hội để hẹn mẹ xuân nào nữa hay không ! Mẹ ơi! Đất khách lạnh lắm, âm 20 đến 25 độ C mẹ ạ. Ở quê nhà mẹ có lạnh với nỗi nhớ xa con không mẹ ? Mùa xuân sắp về quê mình rồi, mùa xuân quê hương thì nơi đây mùa đông lúc đó sẽ lạnh nhất mẹ ạ!  Con biết mẹ rất mong con gái của mẹ trở về nhà cùng ăn tết với gia đình nhưng con không thể về Tết này mẹ ạ! Con không thể, ngàn vạn lời nói không thể. Tết này mẹ đừng đứng trông con mẹ nhé, kẻo lòng con đau con xót lắm,  Mẹ ơi!

Phong Linh cg

  Nguyễn Thị Việt Hà - Viethamhb@gmail.com.vn - 02106567068 - 1478-ĐL Hùng Vương- Việt Trì- Phú Thọ  (Ngày 29/01/2010 01:33:07 PM)


Gửi em Phong Linh!

 

Chị gửi em tấm tình nồng

Mong em bớt lạnh mùa đông xứ người

Thương em mòn mỏi phương trời

Thân mang trọng bệnh, bời bời nỗi đau

 

Buồn riêng em giấu nơi sâu

Tấm lòng thương mẹ dâng trào con tim

Em là cô giáo thảo hiền

Chị cầu Trời Phật linh thiêng thể tình

 

Cây đời trở lại tươi xanh

Hoa thơ nở rộ thăm tình, nhé em!

 

Nguyễn Thị Việt Hà

  Hà Ngọc Hoàng - canhcuarooc@yahoo.com - 01694029558 - Tổ 8 khu Hạ Long Phường Ninh Dương - TP Móng Cái  (Ngày 28/01/2010 11:38:48 PM)

Ý CHÍ VƯỢT QUA CHÍNH MÌNH

Đậm thơ đậm nghĩa đậm tình
Có sinh có bệnh có mình trong ta
Lời thơ nhẹ tựa thánh ca
Chảy qua muôn suối mẹ là biển khơi

  Đinh Thường - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - Hải Phòng  (Ngày 27/01/2010 09:45:51 PM)

 

Mong em bình an

 

Khổ không u não trong em

Tiếng lòng gọi mẹ nghẹn chèn tâm can

Mong em khỏi bệnh, bình an

Tin vui dâng mẹ chứa chan xuân này.

 

Đinh Thường

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 27/01/2010 05:21:40 PM)

Xin gửi nỗi niềm đến Phong Linh

Trời mưa dầm mấy mươi xuân
Không bằng nước mắt một lần khóc con!
Ở đời với mẹ không tròn
Làm sao lòng mẹ vơi buồn được đây?
Hai thân thắt lại từng ngày
Vắt dòng thơ chảy cho đầy biển thương.

Phạm Minh Giắng

  Nguyễn Đức Tuỳ - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì-Phú Thọ  (Ngày 27/01/2010 04:33:02 PM)

                             TẤM LÒNG CỦA MỘT NGƯỜI CON HIẾU THẢO

                                    "Mẹ ơi con sẽ xa rời
                              Một ngày vắng bóng trên đời nay mai"
     Đó là tiếng nói của một người con gái đang sinh sống ở nơi xa, cách mẹ đến mấy chục nghìn cây số. Đó là tiếng nói của một người đang bị bệnh nan y, ta ngỡ rắng đó là lời cầu cứu của người con đối với mẹ mình. Nhưng không phải thế.
        Ở đây người con mặc dù biết mình không còn được ở trên đời bao nhiêu ngày nữa, nhưng không buồn cho mình mà lại bày tỏ tình thương mẹ nhất trong những tháng ngày này. Đó là một tấm lòng hiếu thảo của người con gái. Em biết rằng nếu em mất đi thì người buồn nhất trên thế gian này chính là mẹ em. Mẹ sinh ra em, nuôi nấng dạy dỗ em từ tấm bé và gửi gắm ở em bao niềm hy vọng. Vậy mà em chưa làm được gì cho mẹ đã phải đi xa. Vì vậy em cảm thấy thương mẹ hơn chính bản thân mình.
      Như một lời kêu than của một nhà thơ nào đó mà tôi còn nhớ được: Lá vàng còn ở trên cây Lá xanh rụng xuống, trời hay chăng trời! Em không buồn cho mình mà em thương mẹ nhiều hơn. Cả bài thơ là nỗi niềm thương mẹ. Em thương mẹ "Tuổi già nặng gánh lưng còng", "rồi mai lệ mẹ chứa chan". Em mong mẹ đừng buồn làm cho mẹ sẽ già thêm "Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm". Em còn động viên mẹ "giờ đây con muốn mẹ cười". Em không hề than trách điều gì mà cho rằng chỉ là do số phận " Buồn thay số phận ngậm ngùi" mà lo cho mẹ nhiều hơn :"Nến đời khi tắt là xong. Bao niên quằn quại để lòng mẹ đau". Chỉ còn một điều an ủi mẹ là sau này mẹ con sẽ gặp nhau "trên bầu trời sao".

     Đọc bài thơ này của Phong Linh tôi thật sự xúc động và viết đôi lời cảm nhận để chia sẽ nỗi đau đớn cùng em và muốn nói với em rằng em là một trong những người con hiếu thảo nhất trên đời. Tôi mong rằng em sẽ vượt qua được bệnh tật hiểm nghèo để có một cuộc sống vui tươi và lòng luôn hướng về quê mẹ, góp phần vào sân chơi lục bát cùng với các bạn thơ ở quê hương mình.

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091 353 0266 - Hà Nội  (Ngày 27/01/2010 02:55:25 PM)

Một tiếng lòng con khóc thay mẹ!

"Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu
Con từ nhân thế vút bầu trời cao
Vắng con hãy ngắm trăng sao
Để ru lòng mẹ ngày nào còn con."

       Phong Linh đã tưởng tượng ra cảnh một ngày nào đó mình không còn trên cõi đời này nữa và trong cõi vĩnh hằng đấy vẫn dõi theo tình mẹ, và nói với mẹ rằng dù ở nơi xa lắm...con vẫn luôn bên mẹ.

      Tác giả Phạm Thanh Cải đã cảm nhận thật sâu sắc bài thơ của Phong Linh rồi. Xin chia sẽ đôi dòng và mong những điều mà Phong Linh viết trong bài thơ sẽ không diễn ra như vậy, tình mẫu tử vẫn nồng ấm trái tim giá lạnh nơi phương trời xa.

  Phạm Thanh Cải - phamthanhcai@gmail.com - 01696306682 - Viện Kỹ thuật Hải quân, Hải Phòng  (Ngày 27/01/2010 03:40:21 PM)

                                        MỘT BÀI THƠ THẬT XÚC ĐỘNG

            Bài thơ của Phong Linh, đọc mà tôi vô cùng xúc động.
     Đúng là bài thơ vắt ra tự chính con tim, bay lên từ chính tâm hồn tác giả.
    Bài thơ mới thực làm sao, hay làm sao. Không hề có chút nào hoa mỹ, mỗi lời thơ mang một nỗi buồn thương sâu sắc, nhưng tình người bao la đã bao trùm lên tất cả. Vĩ đại nhất, cao cả nhất vẫn là tình mẫu tử. 
     Đã từng nghe "Xin đừng khóc mẹ ơi "của Nguyễn Ngọc Sơn, nay lại nghe "Mẹ ơi! U não trong con" nghe như tiếng kêu xé ruột. Lại một "Tân Đoạn trường tân thanh" nữa. Nhưng tiếng kêu ở đây của tình thương yêu mẹ, của trái tim nhân ái, của tình yêu cuộc sống. Bài thơ đã cháy lên ngọn lửa của tình thương yêu, tình mẹ.
     Lòng mẹ quá vĩ đại, nên trong lúc khó khăn gian nan nhất, người ta thường gọi mẹ ơi. Nhiều người trước lúc đi xa cũng gọi :Mẹ ơi!  Nguyễn Hồng Công của chúng ta khi quá mệt và đau cũng gọi lên : "Mẹ ơi! cứu con.! "
     Hạnh phúc cho những ai trên đời này còn Mẹ, để đến lúc ta đau khổ nhất ta có mẹ để giãi bày, lúc vui ta còn mẹ để về khoe mẹ, lúc khốn cùng ta gọi Mẹ. 
     Không hiểu sao, khi đọc bài thơ này, tôi liên tưởng tới truyện "Tìm mẹ " của nhà văn Ý trong tập truyện Những tấm lòng cao cả. Người mẹ đang trên giường bệnh, chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng. Đứa con trai bé bỏng mới hơn mười tuổi của bà từ châu Âu sang châu Mỹ tìm bà đã vừa kịp đến. Bà đã khoẻ lại như có phép thần thông. Cậu bé cảm ơn bác sĩ đã cứu mẹ em. Nhưng bác sĩ nói: Chính cháu đã cứu mẹ cháu! Liều thuốc Tiên ở đây chính là Tình Mẫu tử.
      Lòng mẹ , tình Mẫu tử đã đã cứu nhiều người con từ cõi chết trở về. Có mẹ ta có nơi đặt niềm tin yêu hy vọng...
     Tôi tin rằng, và mong rằng Lòng mẹ vĩ đại sẽ giúp Phong Linh vượt qua được nan y, trong  tình yêu thương mãnh liệt, bạn sẽ mạnh khoẻ và làm nhiều bài thơ hay như thế.

Các bài khác: