VẤP

Lê Ngọc Dũng
Giữa vòng tay
vấp nỗi buồn.
Trong đáy mắt
vấp ngọn nguồn tử sinh.
Khi không
mình lại vấp mình.
Về thiên cổ
vấp chữ tình mang theo...
L.N.D
____________
Tác giả Lê Ngọc Dũng (Tp.HCM)
Email: ngocdunglevn@gmail.com
Điện thoại: 0919.11.0919
|
GẶP CHI
Quá cảm phục trước cái tình của tác giả xin chia sẻ. "Về thiên cổ vấp chữ tình mang theo..." Thật tuyệt vời cho một tình yêu trong thơ của tác giả Lê Ngọc Dũng.
tôi rất ngưỡng mộ bài thơ vấp tôi cũng xin góp một bài thơ VẤP cùng tác giả và bạn đọc vô tình VẤP ánh mắt em
Cảm xúc 'vấp' của LND: Bài thơ ngắn mà triết lý sâu xa,TQL có mấy vần họa lại chia sẻ tâm tư : Dại khờ Đã khô bao giọt lệ buồn Đã mòn đôi gót nẻo đường nhân sinh Hư vô tìm lại chính mình Dại khờ một khối chữ tình quẩy theo 16/12/2009 Chúc bạn nhiều thành công mới ! TQL Cuối cùng trong cuộc đời con người tất cả rồi cũng qua đi. Việc gì dù khó khăn cách mấy người ta cũng đều giải quyết được dù có trong tận cùng nỗi đau. Chỉ có tình yêu là một điều vô cùng nan giải mà xưa nay các nhà thơ,nhà văn đã viết không biết bao nhiêu là mối tình, chuyện tình mà mãi cho đến bây giờ con người ta cũng chỉ đau khổ nhất vì tình. Đó là câu hỏi nuôn đời của nhân loại trong vô vàn câu định nghĩa của thi nhân. Đọc bài thơ "VẤP" của tác giả LÊ NGỌC DŨNG ta mới thấy tác giả viết về chữ tình thật là xót xa ngậm ngùi. Thật là cay đắng trong cõi nhân sinh. Người ta bảo "chết rồi là hết,là không mang theo được gì cả..". Nhưng ở đây LÊ NGỌC DŨNG đã cho chúng ta thấy đến khi về thiên cổ rồi mà chữ tình còn vẫn vấp.. Về thiên cổ rồi mà chữ tình vẫn mang theo. Có nghĩa là chữ tình là mãi mãi..... như Lê Ngọc Dũng đã viết: "Về thiên cổ vấp chữ tình mang theo..." Xin được chia sẻ cùng tác giả Lê Ngọc Dũng trong" vấp" váp một chữ tình. Bài thơ ngắn đã mở đầu cho nhiều sự kiện nối tiếp nhau tưởng chừng không bao giờ hết! Cuộc đời bươn trải mài rồi cũng đến lúc lúc phải tạm dừng để nghỉ ngơi và lấy sức để tranh đua một chu trình cuộc sống mới. Rồi lại vấp, ngã, đứng lên mà đi tiếp... Vấp của tác giả Lê Ngọc Dũng đã có một khởi đầu rất thú vị. Ai chạy đã mệt rồi xin dừng lại đã nào! DỪNG! Mải mê, mệt mỏi! Trần Mạnh Tuân Vượt chạy vấp ngã cũng buồn CẢM NHẬN Người yêu mà biết nhận buồn, Phạm Minh Giắng Thấy một bạn vấp mà chúng ta đã: ngã , vượt, chạy , va khối người hoảng loạn không biết chừng? Thay vì ta dừng lại xem bạn mình vấp như thế nào? (chủ quan hay khách quan? nếu tại con đường: ng đó ko vấp thì ng khác co vấp ko và ngược lại, còn dù con đương có thế nào nhưng ta cẩn trắc thi vấp làm sao được cơ chứ...môt ng vâp để nhiều ng ko. Tơ vui hẹn với Tình buồn Trọng Tâm xin cảm ơn các bạn. Ôi nếu đang đi mà “ vấp, ngã,“ không những vừa đau mà vừa mất thời gian nữa, không biết có “vượt “ lên kịp không . Muốn vượt thì phải chạy , thế nên Thiên Kiều phi nước đại bằng bài “ Chạy “ luôn. CHẠY VƯỢT Mắt soi trong mắt, tiếp nguồn lửa sinh Đơn côi há dễ vượt mình Thiên thu mãi nặng nghĩa tình đem theo. Nguyễn Đình Khôi ( Cầu Giấy, Hà Nội - 04 37565753 ) Đã vấp thường dễ ngã! Vấp ba bảy đường thì ngã cũng dăm ba kiểu! Xin gửi tặng tác giả Lê Ngọc Dũng vài dòng "hậu vấp" xem có kết nối được không! Bài tiếp theo sẽ là Đứng dậy cho thành một chuỗi liên hoàn chứ? NGÃ Chông chênh, ngã, bởi tình buồn. Vàng, hoa mắt, ngã vì nguồn mưu sinh. Bơ vơ ngã, lẻ loi mình. Thiên thai lại ngã, hận tình ôm theo... TMT |