GẶP LẠI NGƯỜI QUÊ

Dương Phượng Toại
Nào ta nâng chén nữa đi
Bạn tìm cơm áo, ta vì nghiệp văn
Cũng là một thú làm ăn
Gặp đây, uống vợi nhọc nhằn cho nhau.
Chén mừng, bạn trước, ta sau…
Người quê vẫn giữ lấy câu nghĩa tình.
Gập ghềnh trả nợ ba sinh
Người quê như lúa tự mình thơm lên.
Mặc ai vén áo đốt đền
Bếp nhà ta thức ủ thêm lửa hồng!
Rạ rơm ruột của cánh đồng
Vùi đi mầm lại đơm bông lúa vàng.
Ta cùng nằm trú nhân gian
Thảo dân - cỏ biếc nở nang bãi bồi.
Thời nào cỏ cũng vậy thôi
Trời yên may có được lời ban mai.
Khi giặc giã, lúc thiên tai
Cỏ làm phên giậu dặm ngoài dấn thân.
Quanh năm lận đận phong trần
Tiếng cười trộn với nợ nần, lo toan
Người quê đắp đổi giần sàng
Tay mềm rơm rạ, lòng mang hẹn thề
Người quê gặp lại người quê
Hương đời san sẻ, gói về cho nhau!
Tháng 11-2009
_________
Liên hệ tác giả Dương Phượng Toại:
Cẩm La - Yên Hưng - Quảng Ninh
Email: duongphuongtoai@gmail.com
Blogs: camphuong.vnWeblogs.com
Điện thoại: 0982 367 982
|
quê anh củng giống bao quê hát hiư cây lúa chiêm khê lụt mùa củng từ nước mặn đồng chua củng đều cỗ óng vai bừa giống nhau cuộc đời một cuộc bẻ dâu gặp nhau uống cạn cái sầu trong nhau Hai bác nhà quê: Một bác vì cơm áo, một bác vì văn chương. Ấy mà khi gặp nhau, họ thông cảm đến nỗi "Hương đời san sẻ, gói về cho nhau". Không đơn giản chỉ là cùng chung cảnh "rạ rơm", cùng "nỗi nợ nần, lo toan" ... mà cao hơn, xa hơn là tình thương đồng bào, đồng chí. Thông qua việc "Gặp lại người quê" tác giả đã khơi lại một nét đẹp truyền thống của dân tộc: "Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn". Người quê lại gặp người quê Nỗi niềm ta muốn sẻ đều cho nhau "Rạ rơm" mộc mạc ân sâu Tình yêu non nước bắt đầu từ đây. QUÊ... Quê người cũng giống quê tôi Cũng đầu rau...niêu nồi đất nung Cũng canh cua mát dạ lòng... Cơm vùi tro bếp hở vung...cơm cười Gặp nhau chưa hỏi đã mời Đi xa vẫn thế...tình người nhà quê...! Phạm Văn Tự Gặp bài thơ hay, thây vui và nhẹ nhõm trong lòng. Mộc mạc, chân thành mà ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Được nhâm nhi chuyện trò râm ran với nhau như vậy quá là vui. "Quanh năm lận đận phong trần, tiếng cười trộn lẫn nợ nần, lo toan." Tác giả đã nói thay cho nhiều người. Cám ơn. |