Ừ!
Trịnh Sơn
Ừ, em cứ đến như mây
Bay qua trần thế một ngày rồi thôi
Ừ, em như gió phai phôi
Bàn tay sao níu được trời mà mơ?
Tình không chôn được xuống mồ
Ta ngồi lặng lẽ…
vớt khờ dại lên!
T.S
___________
Tác giả Trịnh Sơn (Vũng Tàu)
Điện thoại: 0643.740491 / 0907.224572
Email: son_trinh82@yahoo.com
|
Em đừng như khói như mây Bay qua trần thế lấp đầy hồn tôi Trái tim loại nhịp mất rôi Làm sao cứu vãn một thời trót yêu Anh đem gói trọn cô liêu Thả trôi từng đợt sóng triều mộng mơ Hồn Tiên phảng phất đâu đây Vội vin rẻo gió vạt mây cõi trần Tình em thoang thoảng mỗi lần Một lần và chỉ một lần lặng im Dại khờ vớt dại khờ lên Mây tan gió lặng mơ Tiên nhập hồn Xin họa bài"Ừ (Trịnh Sơn) - Ừ đơn phương Sóng tình vần vũ như mây Đơn phương ai giám chi phôi Lặng im chôn chặt nấm mồ Ta ngồi lặng lẽ… vớt khờ dại lên! Cú vớt này như nhận diện, thấu rõ được bản ngã của mình, rất ung dung, rất đời...và rất Tôi! Một bài thơ hay! ' Dại rồi còn biết khôn làm sao đây' Em đừng Em đừng như gió như mây Đừng như đào đã phai phôi Tình đem chôn chặt dưới mồ Người ta có câu:''Khôn ba năm dại một giờ'' thà dại khờ một lần trước còn hơn dại khờ về sau. Đã yêu mà chót dại khờ thì càng phải yêu thật nhiều.Vớt dại khờ lên để suy ngẫm lại mình thì càng hay. Bài hoạ thơ :Ừ LẠI! Ừ em cứ đến như mây Đừng đem đêm đến lấp đầy ngày tươi Ừ em như gió phai phôi Bàn chân níu giữ đất trời nằm mơ Tình không chôn được xuống mồ Bỡi tình muôn thuở bao giờ chết đây. Nhiều khi cả năm, cả tháng, thậm chí cả đời làm thơ, hầu cũng chỉ ước mong có được một vài câu thơ hay, hoặc họa hoằn có được một bài thơ hay thì đã sướng lắm rồi ( ít ra cũng thỏa chí" mần thơ'). Trịnh Sơn có bài thơ hay! Đặc biệt, tôi thích nất câu" Ta ngồi lặng lẽ.../ vớt khờ dại lên! Tịnh mà động. Thực mà không thực. Khờ khạo mà khôn ngoan... Dại khờ như râu tóc, cạo đi rồi nó lại mọc ra! Không Ừ nữa, Đừng thôi! ĐỪNG... Em đừng... trôi đến như mây Ngang qua, vần vũ một ngày lại thôi Em đừng... tình cạn, pha phôi Gió gào mưa gội... một đời mộng mơ Em đừng... chôn hận xuống mồ Hết buồn này... lại vớt khờ dại lên! Trần Mạnh Tuân |