Thứ bảy, 13/06/2026,


Cầu tre (Vũ Thiên Kiều) (25/10/2009) 

CẦU TRE

 

                           Vũ Thiên Kiều

 

 

Cầu tre ai bắc cho ai

Để cho sông chảy mượt dài tình quê

 

Guốc cao em bước vụng về

Tập đi chập chững cập kề bờ kia

 

Nhịp lên tay vịn sẻ chia

Nhịp ngang uyển chuyển ánh tia nắng mời

 

Một lần nghiêng nón nhìn thôi...

Là trong em suốt một đời chênh chao

 

Ngàn lần mong muốn ước ao

Cầm tay anh dắt ngọt ngào cùng qua

 

Cầu tre ai đã đi xa

Thương cầu xây mới mà ta chưa về...

 

V.T.K

 

________________

 

Vũ Thiên Kiều - Ban Dân vận Hòn Đất, Kiên Giang

Email: vuthienkieu@gmail.com; DĐ: 0986585388

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Hòn Đất - Kiên Giang  (Ngày 29/10/2009 11:46:01 AM)

TK rất vui khi được các tác giả, bạn đọc quan tâm chia sẻ với "Cầu tre".

TK cảm ơn mọi người rất nhiều và xin trân trọng ghi nhận những ý kiến khen chê, để tự mình học hỏi được nhiều hơn nữa.

Chúc các tác giả, bạn đọc vui hạnh phúc, có nhiều thơ hay và mãi đằm thắm bên nhau trong sân chơi Lucbat.com đầy đam mê này.

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 27/10/2009 03:26:58 PM)

Bài thơ của VTK có nhiều ý kiến khác nhau. Cái khiến tôi thân vân là "guốc cao" ở câu thứ ba và "uyển chuyển" ở câu thứ năm.

Người lần đầu tiên gặp cây cầu tre, còn chưa biết bỏ guốc ra khỏi chân, xách guốc mà đi qua cầu. Nếu sửa câu năm "nhịp ngang uyển chuyển" thành " Chân trần dè dặt ánh tia nắng mời". là thành bài thơ hay.

Mới đầu chưa biết, còn để guốc cao đặt chân lên cầu, rồi bỏ guốc ra thành chân trần. Lạ lẫm thì chân trần cũng vẫn còn dè dặt.

Lần đầu tiên qua cầu tre mà nhìn xuống sông thì cảm giác chênh chao là đúng rồi.

Vậy nên mới ước ao anh dắt ngọt ngào cùng qua. Phải vậy không nào?

  Nguyễn Trọng - nguyentrong@yahoo.com.vn - 0363864579 -  xã Quỳnh Hồng, Quỳnh Phụ, Thái Bình  (Ngày 27/10/2009 03:24:24 PM)

Thú thật với các bạn đọc, khi đọc bài thơ này tôi không thể hiểu nổi. Đây cũng là một thiệt thòi cho người làm thơ và người yêu thơ.

Nếu đi guốc trên cầu khỉ thì không đi nổi vì nó trơn trượt, dặt dẹo chân đi , chứ sao lại "chập chững" mà bước được! Rồi cuối cùng sao lại "thương" cầu mới xây? Lẽ ra phải mừng chứ!Một mớ những nghịch lý, tìm lời giải cho nghịch lý này thì lại tòi ra nghịch lý khác, rồi lại ngó nhìn chênh chao, rồi lại... vân vân như bạn Nguyễn Tất Dũng đã chỉ ra.

Tôi nghĩ có thể tác giả sâu sắc quá mà trình độ thẩm định của mình quá nông cạn chăng? Xin bạn đọc cho ý kiến thêm

  Nguyêh Tất Dủng - nguyentatdungdcnq@yahoo.com.vn - 0988338456 - Hội Địa chất Như Quỳnh-Hưng Yên  (Ngày 27/10/2009 03:20:45 PM)

Tôi cảm thấy bài thơ CÂU TRE thuộc dòng thơ hoài niệm,nghe tin quê nhà có cây cầu mới, nhờ cây cầu tre xưa cũ.Hay nói cách khác,tác giả ÔN CỔ TRI KIM nhớ về cây cầu cũ để biết quý trọng cây câu mới.

Bài thơ có sáu cặp lục bát,đều tả những cảnh có thực trong đời,VTK quan sát được ở nhiều nơi, hư cấu và khéo bày đặt như một cây bút giàu kinh nghiệm.Này nhé,cặp đầù là mở bài (KHAI),bốn cặp tiếp theo là thân bài (LUẬN),còn cặp tiếp theo là câu kết. "Cầu tre ai bắc cho ai "đây là câu hỏi làm duyên,rồi TK tự trả lời"Để cho sông chảy mượt dài tình quê".

Nếu không có cầu tre,ai cũng lội qua sông thì con sông cũng kém mượt mà êm ả,tình quê đâu còn nhiều mơ mộng...đây cũng là cái duyên của người viết. "Guốc cao em bước vụng về / Tập đi chập chững cặp kè bờ kia "

TK hồi tưởng về ngày xưa có một thiếu nữ thị thành đi guốc qua cầu như trẻ con tập đi chập chững, mới được một hai bước đãhãi hùng quá,vội ngước nhìn sang bờ bên kia... (Họ không quen đi chân đất ).

TK đã quan sát chân và mắt, sau đó TK háo hức quan sát xem tay và người, cô thiếu nữ thị thành chuyển động như thế nào ?"Nhịp lên tay vịn sẻ chia / nhịp ngang uyển chuyển ánh tia nắng mời "Khi chân đã đứng vững trên cầu thi tay phải chuyển chỗ vịn,lúc đó cây cầu tre lắt lẻo tự nhiên đung đưa (những ai đã đi qua cây cầu khỉ đềuthấy hiện tượng này)như nhịp võng nhỏ thì đúng là uyển chuyển. "Một lần nghiêng nón nhìn thôi... /Là trong em suốt một đời chênh chao ".Câu sáu có ba chấm,câu tám nên thay chữ EM bằng chữ ANH ,thi câu lục bát này mới sáng nghĩa,bài thơ mới liền mạch.

Lúc này TK đã lộ diện (đống vai )là một anh nhà quê mới lớn,khát khao được cô thiếu nữ thị thành nghiêng nón nhìn ...thì tim đã loạn nhịp,Đầu óc mất cân bằng tự chủ "là trong anh suốt một đời chênh chao" Niềm khao khát đó đã được đẩy lên cung bậc mới "Ngàn lần mong muốn ước ao /Cầm tay anh dắt ngọt ngào cùng qua" Câu sáu bỏ ba chấm ,câu tám giữ nguyên chữ Em thì câu lục bát này hiểu theo nghĩa khac .

Viết như TK đã gây nhiều tranh luận . "Cầu tre ai đã đi xa /Thương cây cầu mới mà ta chưa về " Ai trong câu thơ này là ai ? Có phải cô thiếu nữ thị thành đi guốc đó không ?

TK thương gì cây cầu mới này nhỉ ?Hay là lthương "nghiêng nón nhìn thôi..."và "Cầm tay anh dắt ngọt ngào cùng qua " ? Hay là thương nhớ những kỷ niệm ngọt ngào của một thời trai trẻ...Có lẽ tất cả đều đúng. Chúc TK cò nhiều bài thơ hay và mới hơn nữa.

Đôi dòng cảm nhận, tâm sự cùng thi hữu,có điều gì sơ suất,cùng nhau trao đổi.Thân ái

  Thanh Phương - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com.vn - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 27/10/2009 03:15:52 PM)

Áo dài làm xiếc đó thôi

Dọa trượt chân biết ai bơi vớt mình

  Vũ Quốc Túy - vuquoctuytb@gmail.com - 0974958864 - thi trấn Quỳnh Côi, Thái Bình  (Ngày 26/10/2009 04:08:13 PM)

Tôi nghĩ đây là bài thơ tình kia đấy các bạn ạ. Guốc cao mà lại bước đi trên cầu tre, cầu khỉ lắc lẻo thì khó qua lắm! Nhưng cứ thử đi xem sao! Tôi đồng thuận với ý kiến của anh Phan Văn Nhớ, đây là ẩn dụ.

Tôi vẫn bảo lưu ý kiến mình, trong bài này không có cái cầu tre và đôi guốc nào cả, giống như "con tầu" trong thơ Chế Lan Viên mà thôi.

Đây là hình ảnh ví von về cái mà người con gái muốn thể nghiệm, muốn vượt qua đựơc cái nghịch lý , nhưng mới chỉ được cập kề đầu cầu bên kia thôi (có khi rơi tõm xuống nước cũng nên) Không qua nổi! Cho nên mới "chênh chao một đời" chứ !

So sánh có vẻ hơi khập khiễng, song tôi nghĩ rằng "cầu ván đóng đinh" hay "ván đã đóng thuyền" cũng giống ý tứ cái câu "cầu đã xây mà chưa về thăm được".

Chỗ này lại nảy ra thêm một nghịch lý nữa! Các bạn suy ngẫm thêm! Hình tượng cầu tre hay cầu xây thì cũng là nối nhịp tình người, có điều cầu tre là cái thuở ban sơ, ít nhiều để lại những nhớ nhung lưu luyến cho người đã đi xa .

Tôi xin lấy câu thơ Xuân Diệu để kết luận:

"Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy

Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên!"

Chẳng biết cảm nhận của tôi có được ai chấp nhận không, xin mọi người bàn thêm!

  Ngô Xuân Nam - xuannam99@vnn.vn - 01266 102 541 - Phú Sơn-Ba Vì-Hà Nội  (Ngày 26/10/2009 03:46:39 PM)

"cầu tre ai bắc cho ai' thường tình vu vơ mà mơ mộng. Dưới chân cầu "sông chảy mượt dài tình quê" đã khái quát cảnh nên thơ của vùng quê hương đồng gió nội.

Nhớ kỷ niệm về cây cầu cũ mà " Thương cầu xây mới mà ta chưa về.." Chữ thương ở đây chưa hợp lý. Cây cầu mới xây hiện đại hơn, tiện lợi hơn sao lại phải"thương" cầu. Mừng cây cầu mới , nhớ thương cây cầu cũ thì mới phải chứ ?

Còn "guốc cao" mà bước qua cầu tre lắt lẻo thì phiêu lưu và xa lạ. Hình tượng guốc cao bước vụng về qua cầu gây phản cảm. Chẳng cứ guốc cao mà đi cầu tre bước chân trần đã run lắm rồi ! lại nữa "tập đi" tức là phải thử lại nhiều lần thì còn đâu ý vị của thơ...

Bài thơ thành công ở mấy câu "Một lần nghiêng nón nhìn thôi... Là trong em suốt một đời chênh chao Ngàn lần mong muốn ước ao Cầm tay anh dắt ngọt ngào cùng qua"

Dẫu sao thì bài thơ vẫn đọng lại ngọt ngào. Chúc VTK có nhiều thơ hay hơn nữa .

  Trương tường Lân - tuonglan_truong@yahoo.com.vn - 0918 647 640 - Nguyên quán Bình Dương. Truquán Cà Mau  (Ngày 25/10/2009 07:36:52 PM)

Ở quê tôi có câu ca dao:

"Ví dầu cầu dán đóng đinh

Cầu tre lắc lẻo gập gìn khó đi

Khó đi mẹ dắt con đi.

Con đi mua rượu Mẹ đi mua mồi!

Đời thế mới đau!

  Người lính - nguoilinh_1968@ymail.com - 0165.454.4532 - Cục Chính trị Quân đòan 4  (Ngày 25/10/2009 06:30:54 PM)

Tôi Xin mạn phép được tham gia tiếp!

Tôi không đồng ý với tác giả Vũ Quốc Túy.

Bài thơ này không có sự "ảo", có chăng là hình ảnh ẩn dụ trong câu lục bát thứ tư và thứ sáu. Riêng về "guốc cao em bước vụng về" thì "guốc" lại càng không ảo, bởi ảo thì sẽ rất khập khiểng với câu 8 được viết lền sau đó.

Bài thơ rất thật, rất hay. Vì tôi là dân Hai Lúa nên rất hiểu qua cầu tre khó như thế nào...

Đôi dòng cùng tham gia bình luận thêm, không có ý gì khác.

Có chi chưa vừa lòng, rất mong tác giả Vũ Quốc Túy và quý vị bỏ qua cho...

  Vũ Quốc Túy -  - 0974958864 - Thái Bình  (Ngày 25/10/2009 04:23:35 PM)

Các bạn thơ nghĩ lại coi. Guốc đây là guốc tưởng tượng,là guốc "ảo", là ví von vậy để nói cái sự khó "qua cầu", chớ nên hiểu nghĩa đen. Mở đầu VTK đã hỏi cầu tre ai bắc cho ai? - Có phải bắc cho riêng mình đâu! Ý thơ ở chỗ ấy!

  Phạm Ngọc Toàn - kisutoantro@gmail.com - 0123845724 - Khoa XD cầu đường, ĐH Giao thông vận tải Hà Nội  (Ngày 25/10/2009 01:34:03 PM)

Bài thơ chuyển tải được cảm xúc của tác giả khi đi qua cầu tre vào trong thơ. Câu thơ cuối mang hơi thở thời đại. Nếu không có thì cả bài thơ mang màu hoài cổ mất rồi. Hoài cổ vì cái gì chứ vì cầu tre, cầu khỉ là không nên, là lạc hậu.

Phải đi cầu tre mới biết nỗi khổ của người đi cầu, mới "Thương cầu xây mới mà ta chưa về..." đến thế nào, phải không chị Vũ Thiên Kiều!

  Trần Mạnh Tuân - tuan.kcct@wru.edu.vn - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 25/10/2009 11:58:52 AM)

“Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi...”

Câu hát ru của bà mẹ già làm cho ta chợt nhớ về những chiếc cầu tre. Chiếc cầu rất đỗi đơn sơ, đi đâu ở khắp các tỉnh Nam Bộ cũng bắt gặp.

Chiếc cầu tre giản dị, dễ thương là điểm hẹn hò, chia tay, gặp lại của biết bao đôi trai gái. Và khi đã trở thành vợ chồng vẫn nhắc hoài về những kỷ niệm bên “chiếc cầu tre lắt lẻo”.

Bài thơ Cầu tre dễ chịu quá, lãng mạn quá. Bóng dáng người con gái qua cầu đã hút hồn tôi để có những câu thơ hoạ, tặng tác giả VTK và các bạn:

CẦU TRE

 

Đôi bờ kênh, trắng dáng ai

Cầu tre một khúc nối dài tình quê

Bấy lâu quen lối đi về

Lần nào cũng chập chững kề bờ kia

 

Dòng kênh ai sẻ mà chia?

Cầu tre soi bóng, đón tia nắng mời

Nón nghiêng, nghiêng ngả lòng. Thôi

mà em cứ vậy, cho đời đảo chao

 

Mấy lần đã định... ước ao

Đón em. Cay đắng, ngọt ngào cùng qua

Qua rồi, mỗi lúc đi xa

Cầu tre vẫn nhớ... em qua chưa về.

 

Trần Mạnh Tuân

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 098 773 6365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 25/10/2009 11:13:55 AM)
          Đọc bài thơ, cảm nhận đây là cảm xúc lần đầu tiên đi qua cầu tre.

Thể hiện ở cặp câu thứ hai và cặp câu thứ mười. Cầu tre chông chênh. Guốc cao đi qua cầu tre thì dễ bị trượt chân l ắm.. Quen qua cầu tre thì không phải anh dát. Cái cảm giác run run của lần đầu qua cầu tre đã theo người thơ. " Uyển chuyển", là đã quá quên chân khi qua cầu tre. Thay uyển chuyển bằng "dè dặt" được không?

Cây cầu trong ảnh là cầu dừa, không phải cầu tre.

  Người lính - nguoilinh_1968@ymail.com - 0165.454.4532 - Cục Chính trị Quân đoàn 4  (Ngày 25/10/2009 11:11:28 AM)

      Bài thơ rất nhẹ nhàng, rất hay. Đọc "Cầu tre" của Vũ Thiên Kiều chợt thấy nao nao, bao kỷ niệm của tuổi ấu thơ, thuở tóc xanh cứ lần lượt hiện về.

"Một lần nghiêng nón nhìn thôi...
Là trong em suốt một đời chênh chao"

Đúng thật! Đúng tại thời điểm ấy và tận mãi bây giờ. Tác giả viết thật khéo, hình ảnh dùng thật hay, đọc lên nghe như có gì đó cứ sóng sánh ở trong lòng... Tuy nhiên, trong bài thơ của một chi tiết không thật. Đó là:

"Guốc cao em bước vụng về
Tập đi chập chững cập kề bờ kia"

Có ai mà mang guốc qua cầu tre bao giờ đâu, phải xách lên chứ, cho dù có "Tập đi chập chững cập kề bờ kia" đi chăng nữa.

Tôi nghĩ, Thiên Kiều nên xem lại, vì "cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi..." mà!

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com  - 02193846208 - Trường THCS Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 25/10/2009 11:09:10 AM)

Áo dài trắng, nón cầm tay...
Thoáng nhìn... đã phải ngất ngây vì tình
Cầu xinh người lại càng xinh
Long lanh đáy nước bóng hình của em

Chỉ một lần... chẳng thể quên
Cầu xưa vẫn nhớ dáng em ngày nào
Người thanh tiếng nói ngọt sao
"Guốc cao chập chững" bước vào tim anh !

"Xóm nghèo mát bóng dừa xanh
Hai ta duyên nợ vươn cành trổ hoa
"Cầu xây mới" của người ta
"Cầu tre" vẫn nhớ người hoa đi về...!

Các bài khác: