Thứ bảy, 13/06/2026,


Lục bát xa xôi (Trần Trình Lãm) (19/09/2009) 

                                              LỤC BÁT XA XÔI

 

                 Trần Trình Lãm

 

Xa xôi chừ đã xa xôi

Mà sao nhớ mãi người ơi

cuối đường

Mắt người đêm ấy rưng rưng

Chạm vào tôi khẽ ngập ngừng trăng phai

 

Xa xôi chừ biết chờ ai

Tóc mềm thuở nọ nghiêng vai người buồn

Dáng mờ theo bóng chiều buông

Rót vào tôi nhẹ màu sương bên trời

 

Xa xôi chừ đã xa rồi

Nẻo đời chỉ một mình tôi

Phiêu bồng người đi khỏi cuộc  bão dông

Nhủ lòng tôi đợi

người không trở về

 

Xa xôi

chừ đã xa xôi.

 

 02/8/2008

 

T.T.L

 

 _________________

 

Tác giả Trần Trình Lãm

Email: trantrinhlam56@yahoo.com.vn

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 02193846162 %3B 0219 - Trường THCS Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 20/09/2009 01:27:41 PM)

Thương cô áo tím chưa chồng

Vẩn vơ... đứng giữa cánh đồng cỏ hoang

Vì tình nên phải đa mang

Xa xôi nên phải dở dang... với người!

  Nguyễn Thị Hòa - hoapolang@ymail.com -  - Trường TH Lê Hồng Phong, Buôn Ma Thuột  (Ngày 20/09/2009 05:51:51 AM)

      Bài thơ có kết cấu vòng tròn. Mở đầu và kết thúc bằng "Xa xôi chừ đã xa xôi". Lại thêm hai câu đầu khổ 2 và khổ 3 cũng nói về sự "xa xôi", tuy có biến đổi chút ít: "Xa xôi chừ biết chờ ai", "Xa xôi chừ đã xa rồi" đã đẩy đến tột cùng sự chia lìa, cách biệt. Nhưng đó chỉ là xa cách về không gian, thời gian còn tâm tưởng của nhân vật trữ tình không xa, vẫn nhớ nhung, đêm ngày hướng về người thương yêu: "Mà sao nhớ mãi người đi cuối đường", "Nhủ lòng tôi đợi người không trở về".

      Sự chờ đợi của nàng có nhiều điểm tương đồng với người thiếu phụ trong "Đợi anh về" của Xi mô nốp. Riêng dòng thơ: "Nẻo đời chỉ một mình tôi Phiêu bồng" tôi không hiểu sao Trần Trình Lãm lại tách 2 tiếng cuối xuống dòng sau. Muốn nhấn mạnh "Nẻo đời chỉ một mình tôi" thì sau tiếng "bồng" phải có dấu chấm, tạo thành câu thơ vắt dòng chứ để như thế e không hợp.

      Về hình thức, 2 câu lục đi liền kề và khi đọc mất cả vần điệu.

Các bài khác: