MƠ KHÚC CHIỀU 
Tâm An
Nắng loang mặt nước hồ đầy
Hoàng hôn sóng sánh bóng ngày dần trôi...
Tim gầy chạnh nhớ xa xôi
Mây bay ngàn dặm, lá bồi hồi xanh
Một tình là một mong manh
Giọt chia ly vỡ... chênh vênh nẻo về!
Một yêu là một bùa mê
Người dùng thuốc lú đừng chê kẻ khờ
Chiều dần buông một khúc mơ
Phù sinh bóng trắng sáng bờ trần gian...
Mùa đi! Hay mùa phai tàn?
Thôi đừng đem những lỡ làng ra phơi
Buồn ai rơi xuống dòng đời
Nặng lòng ta giữa đầy vơi nỗi niềm!
P.T.A
___________
Liên hệ tác giả Phạm Tâm An
Điện thoại 0916 863 368
Email: chicantaman@yahoo.com.vn
|
@ Anh Nguyễn Công Thanh! Cảm ơn anh đã hiểu và đồng cảm với tác giả. Bài thơ của em buồn quá phải không ạ? Lần sau em sẽ gắng viết...vui hơn anh nhé!
Mặc cho trời... đã về chiều Con tim vẫn đập , tình yêu vẫn đầy...!
Xin cảm ơn bạn Linh Linh rất nhiều vì đã đọc và góp ý cho mình, chúc bạn luôn vui và tìm thấy sự đồng cảm khi đến với những bài thơ lục bát, bạn Linh nhé!
Bài thơ mượn cảnh chiều tàn để bày tỏ lòng người: "Một tình là một mong manh/ Giọt li chia vỡ...chênh vênh nẻo về!" và kết thúc bằng một tiếng thở dài não nùng: "Buồn ai rơi xuống dòng đời/ Nặng lòng ta giữa đầy vơi nỗi niềm". Theo tôi, ạn Linh Linh đề nghị sửa câu thơ: " Mùa đi! Hay mùa phai tàn? Thôi đừng đem những lỡ làng ra phơi" thành: "Mùa đi, mùa có phai tàn? Thôi! đừng đem những lỡ làng ra phơi" cho hay hơn nhưng chưa hẳn đã hay hơn. Đều kết thúc bằng dấu hỏi (?) nhưng nguyên tác mang tính khẳng định còn bạn sửa thành nghi vấn, ý thơ nhẹ đi rất nhiều.
Mùa đi! Hay mùa phai tàn?/ Thôi đừng đem những lỡ làng ra phơi/ Sửa lại xíu sẽ hay hơn: Mùa đi, mùa có phai tàn? Thôi! đừng đem những lỡ làng ra phơi
|