Không cho hạnh phúc hồi sinh
Biết là cuộc sống chúng mình về đâu?
Chỉ thương lũ trẻ buồn rầu
Thiếu cha, vắng mẹ, lau nhau cơ hàn
Trăng kia còn có khi mờ
Lòng thương con mẹ bao giờ cũng trong.
Tiễn đưa ông Táo về Trời,
Tâu lên Thượng đế ngàn lời tốt hay.
Rằng thì Hạ giới năm nay,
Cuộc đời dâu bể tháng ngày vẫn trôi.
Biết mùa giũ lá khỏi cành
Đua nhau chim chóc đành hanh trước nhà
Khật khừ heo may ghé qua
Quên mang mưa bụi
Khóm hoa héo gầy.
Kể từ cánh én sang sông
Thảnh thơi một áng mây hồng nhẹ bay
Rượu nồng đâu uống mà say
Quên nhau từ buổi chia tay giữa đường
Ngát đồng lúa,
thắm đồng hoa
Cứ duyên dáng,
cứ thiết tha với đời
Mớ rau như bó mạ xanh
Ba ngàn hai mớ, thôi đành giúp em
Phải vì sương gió sạm đen
Đôi tay khô sạm gót sen nẻ nhàu
Thương nhau như lúa ấp đòng
Đừng làm đau ruột cánh đồng nghe anh…!
Hương hành
Nồng vị đêm thâu.
Tỉnh ra mới biết trăng đâu
Đã mờ.
lại đi về phía long đong
nghĩa là em vẫn ngồi hong tóc chiều
tần ngần ngõ nhỏ nghiêng xiêu
xin làm con nắng quái thiêu đốt mình ...
Trở về năm tháng thơ ngây,
Nép bên dáng mẹ vai gầy áo nâu.
Quán hàng vẫn thế bao lâu,
Lá dong, quả bưởi sắc màu khó quên.
Mòn đêm thao thức mơ hoài
Tình em để nhớ... trang đài vườn xuân...