Xuân sang trời đất giao hòa
Nắng ươm gió mới sắc hoa ngập trời.
Tình nhà, tình nước thắm tươi
Tình thơ đất Việt muôn lời yêu thương !
Nhớ thương da diết đông về
Bóng hình cha đó chẳng hề phôi pha
Bao mùa cây lá trổ hoa
Ba của con đã xa nhà Ba ơi !
Trải qua trăm trận bom rơi
Phà anh trên nước dưới trời hiên ngang!
Đêm ngày máy hát, xe sang
Sông vui nước cũng rộn ràng hòa theo…
Giữa hai đầu nhớ và quên,
Hết mình, em hiến dâng lên trọn tình.
Nghiêng bên nhớ... trọn bóng hình,
Nghiêng bên quên... chẳng biết mình còn chi!
Tết quê vắng bóng mẹ già
Mái nghèo cô quạnh xót xa cuộc đời!
Giao thừa nước mắt thầm rơi
Bếp xưa...lửa cũng ngậm ngùi rạ rơm
Lời yêu anh gửi trao em
Vẫn trinh nguyên vẫn êm đềm phiêu du
Ôm tình ôm cả sắc thu
Nhớ nhung ngào nghẹn... mịt mù...run run.
Tái tê rớt xuống chiều tà
Hiu hiu gió lạnh tràn qua phố phường
Chiều nay phố lặng im hơn
Chừng như phố rét nên hờn giận ai
Là đây sông Luộc, sông Trà
Quỳnh Giao, Quỳnh Hải, Quỳnh Hà, Quỳnh Côi
Thái Bình quê bạn đây rồi
Xe lăn lăn bánh trong hồi hộp mong
Xứ đông lục bát, thêm phần
Bảo tồn di sản trong ngần sắc hoa
Đầu năm xin chúc hội ta
Vui tết mạnh khỏe cùng là cháu con
Thong dong, đi, đứng, nằm, ngồi…
Xả tâm vọng niệm, đắp bồi nhân tâm
Liễu tri, đoạn pháp mê lầm
Thiện căn chọn hạt gieo mầm thiện lương
Anh đi đầu đội nắng mưa
Phong phanh áo mỏng gió lùa tái tê
Căm căm đông lạnh tràn về
Thân trao bươn trải, chân lê dặm trường
Xế chiều tìm lại tuổi thơ
Về quê tìm cái dại khờ đánh rơi
Ngây thơ để lại đây rồi
Ngày xuân mang cả tiếng cười bay theo