Một thời se chỉ luồn kim
Hội xuân đã lỡ nhớ tìm về nhau
Vườn xoan hoa đã thắm mầu
Ngạt ngào hương bưởi thẳm sâu tóc thề
Thôi đừng trách nữa yêu xa
Ngoài tươi trong héo đã qua mấy mùa
Ví mình như ngọn gió lùa
Ngang qua bờ giậu gỡ bùa dây leo
Chỉ còn lại chút bâng khuâng
Đêm và trăng với thật gần bóng sương
Mẫu đơn đùa cợt Giáng hương
Động xưa tích cổ hoang đường ai thăm
Anh vô duyên em vô tình
Ai xui hai đứa chúng mình gặp nhau
Để thêm bao những nỗi sầu
Để thêm bao những nỗi đau vô ngần
Đội khăn cõng mẹ đi chơi
Mẹ dặn đặt mẹ ở nơi đồng làng
Ngày mẹ vẫn thấy mùa màng
Đêm mẹ nghe sóng hạt vàng đung đưa
Tạo hoá em - một Nàng Xuân
Má hồng, môi thắm trong ngần xốn xang
Cánh hoa - môi nở mơ màng
Đồng tiền - lúm má đa mang những gì?
Thế là lại một mùa hoa
Đỏ như lời hứa tháng ba chúng mình
Câu ca quan họ sân đình
Vấn vương giăng nhớ dệt tình đôi ta...
Lạc nhau ở giữa rừng hồi
Nghe tiếng chim hót biết rồi đừng quên!
Lối mòn nên chẳng có tên
Dốc chưa kịp xuống đã lên đỉnh đèo...
Ngang trời rớt một tên anh
Nghe chênh vênh những phong thanh mơ hồ
Nhớ nào chạm nhớ vu vơ
Đốt miền chay tịnh
Bằng mùa xanh non
Muốn tìm một chút bình yên
Cho quên đi hết ưu phiền sầu lo
Đôi chân dù mỏi cố bò
Đôi tay dù mỏi vẫn lo vẹn tròn
Gửi quê cái tuổi ầu ơ
Gửi quê cái tuổi ngu ngơ dại khờ
Tôi đi từ bấy đến giờ
Nay về tóc đã bạc phơ mái đầu
Gửi em sim tím Đèo Nhe
Để mà vương vấn chiều hè Thái Nguyên
Yêu thì buộc chỉ nên duyên
Thương nhau hò hẹn
say mềm bùa men...