Hoàng hôn gội tím ngàn xanh,
Trăng non buông lửng Kinh Thành càng mê.
Ngự Bình bảng lảng chim về,
Sông Hương sóng gợn thuyền kề bến mơ.
Yêu sao, tiếng gọi…Mình ơi. !
Lắng vào tâm khảm những lời thân thương
Có nhau gắn bó sẻ nhường
Cả đời đã chọn con đường chung đôi
Quê tôi ở một làng xa
Tên xưa người vẫn gọi là làng Râu
Ao xưa thường bắc nhịp cầu
Hoa dành dành nở vàng au bên rào
Bạn tôi trang lứa cùng quê
Tuổi xuân đi mãi chưa về cố hương
Nhớ ngày còn học ở trường
Xung phong nhập ngũ lên đường hăng say
Hải Phòng người đã về chưa?
Tôi xin gửi một cơn mưa theo về
Theo về đẫm cỏ tím đê
Về xay cối nước góc quê mà ngồi
Còng lưng sớm tối góc làng
Khi thì mớ tép khi quàng xếp dây
Chị như cuống rạ phơi gầy
Mồ hôi nhỏ xuống rãnh cày, bớt khô!
Em về thăm Chị quê ta
Cánh đồng vừa cấy, tiếng gà gáy vang
Đường thu vương sợi nắng vàng
Cửu An bến nước, giếng làng trăng soi.
Tháng Ba nắng rải bên thềm
Nhớ thời mười tám, cùng em mặn mà
Tình mình đẹp tựa bài ca
Gom chùm hoa bưởi trắng ngà tặng nhau
Trăng Thủy Nguyên cứ vàng ươm
Trải mênh mông sáng ngập đường quê tôi
Làng Kiền nghèo khó một thời
Giờ như cô gái đôi mươi chưa chồng
Nước non ấm mãi cuộc đời
Điện Biên lịch sử sáng ngời năm Châu
Hoa ban thắm sắc tươi màu
Tự do - Độc lập ơn sâu nhớ Người*
Trời xanh biển rộng bao la
Quê hương đâu cũng mái nhà thân thương
Những ngày cả nước vấn vương
Cầu siêu tưởng niệm, tuyên dương anh hùng
Sau lần nghỉ phép anh đi
Để rồi mãi mãi không khi trở về
Mẹ ra tìm ở triền đê
Gặp con gà cỏ chọi mê mẩn mình