Gặp em là thấy em cười
Tật nguyền nhưng có miệng tươi rất hiền
Ước gì em gặp được Tiên
Hóa thân trở lại vẹn nguyên con người
Thanh thanh tĩnh tại trong lòng!
Lời mưa lắc rắc chất chồng bóng mây
Những ngày lặng lẽ mưa bay
Con đường thân thiết toả đầy hương xưa
Cà phê đá giữa mùa đông
Đợi chờ nhau mãi người không tới rồi?
Ghế bên trống một chỗ ngồi
Vì ai chắc đã quên nơi tâm tình?
Dòng sông, con nước quê mình
Ấp iu bờ bãi nghĩa tình tháng năm
Tuổi thơ uống cạn giọt trăng
Vi vu so sợi dây căng nhạc đời…
Tôi còn một chút hăng say
Tình thơ đọng lại những ngày tháng qua
Tôi còn một chút, khoe ra
Duyên xưa sống lại, hương hoa bây giờ
Về quê ai bán tôi mua
Nón mê cái thuở ốc cua mẹ mình
Dở miền ký ức lặng thinh
Nón xưa đầu mẹ nguyên hình trong tôi.
Đò Neo* có tự bao giờ
Giao duyên tình nghĩa đôi bờ sông quê
Hoa gạo thắp lửa xuân về
Trao thương gửi nhớ hẹn thề trăm năm
Lặng nghe khúc hát giao mùa
Mưa phùn đã tạnh, trăng vừa nhô Lên.
Ánh trăng tãi bạc xuống thềm
Tiếng giầy ai gõ vào đêm rộn ràng ?
Mặc mây theo gió lang thang
Mặc con đò rủ sang ngang thầm thì
Ngủ ngoan em khép hàng mi
Để đêm dâng sắc xuân thì tình ta
Bên hiên chúm chím Hải Đường
Trong nhà ngũ quả dậy hương ban thờ
Đầy vườn biếc nụ non tơ
Xôn xao làn gió mọng bờ môi xinh!