Vần này lục bát trao em
Giọt sương chắt tự trời đêm đợi chờ
Vần này lục bát mộng mơ
Bờ môi mềm đến bao giờ biết say
Vần này lục bát cầu may
Xin trời cho trọn một ngày với nhau
Giày vò nhau nữa mà chi
Trong thư em nói những gì xa xôi
Lòng như khoảng trống giữa trời
Hợp tan cũng lẽ thường thôi ấy mà
Một xa thì cũng là ...xa
Gặp nhau chi nữa cho ra hai lần
Có gì mà phải phân vân
Qua cầu con nước dừng chân bao giờ
Tôi còn một chút tay không
Em còn mấy độ tuổi hồng chưa qua
Con tàu và những sân ga
Mây chiều quê nội mưa nhoà bóng sân
Vàng hoa về với mùa xuân
Tôi ngồi tôi đợi bâng khuâng bóng mình
Bao nhiêu con nước qua ghềnh
Chỉ mang theo nỗi bập bềnh về không
Ngày xưa áo trắng thướt tha
Tung bay dưới nắng vàng hoa yêu kiều
Mắt ai nhìn, đắm mộng chiều
Hồn lâng lâng nhớ bao điều... tim ghi !
Ngày xưa áo trắng anh si
Bên đường quán nhỏ thầm thì gọi tên
Ngây thơ áo trắng vô tình
Từ Ta quên chất rượu cay
Không say vì rượu, Ta say vì người
Màu son thiếu phụ vẫn tươi
Nên người bỏ thú rong chơi một mình
Dỗi hờn chúm chím môi xinh
Lẳng lơ Ta hát tâm kinh dối đời
Chị tôi tay tự trói tay
Ô hô! Cái kiếp chồng say ơ hờ…
Ao nông mà chẳng thấy bờ
Chị ơi, lội đến bao giờ cho qua?
Thân làm cây chuối trổ hoa
Cho người đốn gốc rồi ra bẻ buồn