Thứ sáu, 18/09/2026,

Ước gì duyên phận lỡ làng Rộn ràng con sáo vội sang sông chiều Ước gì khóc được thật nhiều Cho lòng vơi bớt những điều xót xa
Người xưa biết có hững hờ? Hoa xưa biết có bao giờ nhạt phai? Hoa này tím mãi cho ai Chiều hoang biền biệt, đường dài anh đi
Tìm trong muôn nẻo dặm trường Dấu chân son giữa bụi đường gió mưa Tìm trong ngày xửa ngày xưa Em còn con gái vẫn chưa lấy chồng
À ơi cuộn chỉ sai đường Thoi đưa lạc lối người thương không về Dặm dài ngót có câu thề Trăng rơi đáy sóng bốn bề đầy sương
Lặng thầm một đóa duyên tươi Ta về góc ấy có người nào mong? Nghiêng nghiêng mây trắng bềnh bồng Dỗi hờn phai lá cành hồng ngủ quên
Ngồi dồn ký ức vào thơ Nợ quê một nửa giấc mơ tình người Nợ em đường cũ chiều trôi Chị ơi! Em nợ mồng tơi canh nghèo
Đường qua triền dốc lượn nghiêng Võng đưa thung lũng hồng lên ánh rừng Bên đường hoa cỏ rưng rưng Trời xanh nhuộm lá, nắng hừng nhuộm hoa
Thất thủ (Đạt Ma)  (08/08/2009)
Mã ngọc ơi! chết oan đời Xe vàng phủ phục chân trời chịu tang
Tựa lưng vào sự lặng im Lời yêu nói dối trái tim chẳng đành Tựa lưng vào nỗi nhớ anh Em như tia nắng mong manh đợi chờ
Phù dung ơi hỡi... Phù dung Sáng bừng hương phấn chiều rưng úa tàn Hoa còn
Em qua phố nhỏ gọi tên Câu thơ giăng lối bên thềm nắng xưa Câu thơ nhòa nhạt ngõ mưa Câu thơ chở gió buốt lùa qua đêm
Đi tìm ký ức trăm lần Thả trôi nỗi nhớ thiên thần ở đâu? Bóc tờ lịch cũ phai màu Sang sông thuở ấy, gửi sầu cho tôi
Trước tiên Trước Trang [1141 ,1142 ,1143, 1144 ,1145 ,1146 ,1147 ,1148 ,1149 ,1150 ,1151 ,1152 ] Tiếp  Cuối cùng