Thứ bảy, 24/02/2024,


Nguyễn Hoài Nhơn (04/11/2010) 

 

 

 

 

1.Vài nét về tác giả:

 

Tác giả Nguyễn Hoài Nhơn sinh năm 1956.

Đã từng lính Biên phòng cuối những năm chống Mỹ.

Hiện cư ngụ tại ấp 3, xã Hiếu Liêm, Vĩnh Cữu, Đồng Nai.

Email: nguyenhoainhonvhnt@yahoo.com.vn

 

2. Thi phẩm lục bát:

 

 

LÀNG CŨ

 

Rối mùa rơm toóc khô mưa

Đồng chưa nứt nẻ, đồng chưa ra đồng

Mẹ còng lưng trước hừng đông

Cha lom khom cuốc dưới giông bão về

Quê choa * thiệt nghĩa nhà quê

Đa già khọm bóng, nón mê, tơi chằm

Lũ cà cuống, củ hành tăm

Đình làng vá đụp vá chằm ngói meo

Chợ quê phơ phất quán, lều

Cò kè bạc cắc, lêu têu thị phần

Vãn chiều chợ sộp nông dân

Mua đi, bán lại túng bần sang nhau

 

Một nghìn năm nữa, mai sau …

Làng ta vẫn nở ngát cau, em à!

 

* Choa: Tôi (phương ngữ Quảng Bình)

 

 

 

BÃO GIÁ

 

 

Nhúm đen nhúm đỏ người thôi

Đám đông chợ ấy đãi bôi quá nhiều

 

Một cơn bão giá lên siêu

Mớ rau cũng giảm thiểu - điêu đứng nồi

 

Mấy đồng không rạch túi tôi

Bếp ga tách – bật lửa khôi hài cười

 

Bầy con nít mải mê chơi

Đồ hàng chật ních những nồi và niêu

 

Bỏ đi mấy vặt vãnh yêu

Thảm thương một góc chợ chiều no mưa.

 

 

QUI LUẬT

 

 

Ngập ngừng trái chín. Và rơi…

Buồn tênh mắt lá khép xuôi trở màu.

 

Vô cùng cao , tận cùng sâu

Không gian chới với hai đầu cách xa.

 

Lìa cành lá đỏ rơi. Và…

Cây trơ trọi đứng đêm qua, vội ngày.

 

Mầm lên nhức nhối từng giây

Lại trĩu quả, lá xanh cây ngút trời.

 

Ngập ngừng trái chín. Và rơi…

Tôi ngồi hứng hết một đời… chửa xong.

 

 

 

LỆ

 

Mưa như lệ sót của trời

Sông như lệ sót của thời bể dâu

Ta là chẳng của ai đâu

Phần người sót lại xưa, sau thế này?

Sương là lệ của đêm dày

Nước mắt là lệ của ngày mình đau

Một mai nhìn lại mái đầu

Sợi mưa, sợi nắng trắng phau không hồn.

 

Còn gì phía cuối hoàng hôn

Câu thơ rớm lệ nỗi buồn biệt ly.

 

 

ĐÔI LỜI VỚI SÔNG ĐỒNG NAI

 

Nói gì với sông Đồng Nai

Mà lòng thắc thỏm giữa hai đợt triều

Nói gì cho thỏa thương yêu

Để cù lao Phố mỗi chiều đứng trông

 

Vắng em tôi nhớ, tôi mong

Lục bình pha mực giữa dòng lơ mơ

Ngày tôi chưa biết làm thơ

Tóc em đã bím chấm bờ vai thon

 

Biên Hòa hương bưởi ngát thơm

Níu chân tôi ở cuối vườn sớm mai

Bồn chồn con sóng Đồng Nai

Vỗ vào giấc ngủ tôi hoài chưa tan

 

Vệt phù sa cháy nồng nàn

Hay là ruột đất ba – zan đượm màu

Trái cây chín đỏ cù lao

Đợi người về hái mời nhau thực lòng

 

Gặp em ở cuối dòng sông

Câu thơ tôi hóa cánh đồng vàng mơ

Thương nhau tháng đợi năm chờ

Câu thơ kết mật bây giờ… vấn vương

 

Nói gì cho thỏa yêu thương

Mắt em in dáng quê hương đậm đà.

Đồng Nai ơi – mãi thiết tha

Tôi xin làm hạt phù sa dâng người.

 

 

CẦU KHỈ

Tặng nhà báo Đinh Xuân Trường

 

 

Qua đi cho biết gập ghềnh

Đời người, ừ cũng chênh vênh như cầu

 

Nước thì chảy, suối thì sâu

Làm anh hề xiếc mũ, râu rềnh ràng

 

Bên đây, bên đấy tấc gang

Trái tim, con mắt đa mang quá nhiều

 

Từ phiêu diêu… đến phiêu diêu…

Vịn lần quá khúc trớ trêu, ngoái nhìn

 

Đời còn lắm nỗi chênh vênh

Ta còn đi hết gập ghềnh… tìm nhau.

 

 

 

ĐÔ THỊ HÓA

 

Đồng xanh ơi hỡi đồng xanh

Chẳng bao nhiêu nữa mà thành thị thôi

Mặt úp đất , lưng ghé trời

Rày xin vĩnh biệt cái thời cày trâu

 

Bỏ mùi rơm khói, đất nâu

Tự dưng về hít cái bầu thị dân

Quá quen cơm áo nợ nần

Và đâu đâu nữa… thị phần lúa khoai

 

Bỏ xa xã lẻ u hoài

Mặt trong đô thị , mặt ngoài ếch kêu

Bước qua quá độ là liều

Em nay trắng nõn, em liêu xiêu hồng

 

Kiếp người sắc sắc không không

Thị thành bắt bí mấy ông nông quèn .

 

N.H.N

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: