Thứ bảy, 24/02/2024,


Nguyễn Đặng Ngại (28/07/2010) 

1. Vài nét về tác giả:

Tác giả Nguyễn Đặng Ngại sinh năm 1957 tại Đức Thọ - Hà Tĩnh

Đã từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị 1972.

Nghề nghiệp:  Bác sĩ  Y Khoa – Lương y

Hiện đang sinh sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh.

Tác phẩm:

 - Thơ đã in Văn nghệ trẻ – Văn nghệ Quân đội

 - Lục bát hồn quê (thơ) – NXB Hội Nhà Văn

Giải thưởng:

 - Giải 3 viết về An toàn giao thông do Báo Đồng Nai tổ chức năm 2002.

Tâm sự qua thơ:

 

LAO ĐỘNG THƠ

 

Động não rồi phải nhìn xa

Vần thơ thanh thoát kiêu sa cao vời

Loanh quanh chỉ nhớ với cười

Làm sao nâng được hồn người thơ hay

 

Thổi hồn vào những đắm say

Vần thơ lục bát chở đầy ca dao

Quanh mình mây gió trăng sao

Tiếng con diều sáo nôn nao lòng người

 

Đục trong sông nước đầy vơi

Giọt mồ hôi thức với người bao đêm…

(Cái ăn không được mới thèm

Cái cầm không được làm em bồn chồn)

 

Ghép từng con chữ hoá hồn

Đỉnh cao của những ngọn nguồn thơ hay

 

                       

2. Thi phẩm lục bát:

 

NƯỚC MƠ

(Tặng Hường-Văn)

 

Mỗi năm chín có một lần

Hiếm hoi mơ muốn được gần bên anh

Vị chua pha chút thanh thanh

Với đường phèn nữa hoá thành đam mê

 

Đất Bắc xa vẫn tìm về

Cái hương của núi, bộn bề của quê

Hương mơ chè dốc có lề

Chắt chiu từ núi từ khe hoá thành

 

Đậm đà dành hết cho anh

Nhấp môi rồi lại mơ dành mùa sau

(Nước mơ hương vị của trời

Giọt mồ hôi thức với người đêm qua)

 

Ngọt chua nên mới bão hoà

Cũng nên nếm trải uống qua một lần

Thương ai chăm chút gieo trồng

Nắng mưa gió núi bão bùng hoá chua

 

Có người ham quá tìm mua

Uống quen rồi lại thích chua vẫn tìm!

 

 

HƯƠNG BỒ KẾT

 

Bồ kết sao hiếm thế em?

Phố trên phố dưới kiếm tìm chẳng ra

Thôi về ghé chợ quê ta

Chợ Bàu, chợ Thượng, Đức Hoà có ngay

 

Bồ kết giờ nằm trong chai

Hương thơm nhân tạo làm phai mất hồn…

Hương quê  xưa vẫn mãi còn

Bồ kết thơm tóc trăng tròn giờ đâu?

 

Mượt mà mái tóc Mỵ Châu

Thoảng thơm với mối tình đầu ngày xưa

Em thích, anh kiếm cho vừa

Trở về với những xa xưa… một lần

 

Chợ quê buôn bán tảo tần

Ghé hàng bồ kết tần ngần nhớ em!

 

TIẾNG RAO LOA ĐIỆN

 

Cái gì hư bán mua ngay

Tiếng rao loa điện nghe hay (buồn cười)

Hư thì bán quách cho rồi

Chứ còn xài được để chơi trong nhà

Rao vào rồi lại rao ra!

Ngày ông tiếp thị đến ba bốn lần

Lách cách buôn bán tảo tần

Đời như con tốt phù vân rầu rầu

 

Đường quanh co vào hẻm sâu

Ôi ông loa điện tóc màu râu ngô

Phồn hoa đô thị xô bồ

Cái thời mở cửa bán mua ầm ầm

 

Bán mua lòng phải tại tâm

Mua nhiều mà rẻ thì thầm mới hay

Mồ hôi quánh đặc hai vai

Lời rao như tiếng thở dài tháng năm

 

 

LỰA BÀN CHÂN BƯỚC

 (Tâm sự với mình)

 

Đường đời sao lắm chông gai

Lựa bàn chân bước thì ai tránh mình?

Bỏ rơi mơ ước sao đành

Đam mê mà học hoá thành niềm vui

 

Hiên ngang bước giữa cuộc đời

Con tim chủ thể - con người khôn ngoan

Sống như cây giữa đại ngàn

Biết vươn cành ngọn đón tràn nắng mai!

 

 

BÀI THƠ VỀ CỎ

 (Viết tặng mình )

 

Sáng mai mới được bàn giao

Vừa xong phiên trực liền lao đến trường

Vẫn vui trên những bước đường

Biết là khó nhọc đâu nhường được ai

 

Chỉ mong được dẻo và dai

Được làm cây cỏ xanh ngoài đồi cao

Người đau ta chỉ ước ao

Làm vị thuốc lá chữa đau cho đời

 

Lan man cỏ kín ven đồi

Sống cùng mưa nắng đâm chồi vươn xanh

Vị thơm đăng đắng nhưng lành

Câu thơ về cỏ viết dành cho ai ?

 

Mùa mưa đêm trực ở bệnh viện

9-2009

 

 

NHỌC NHẰN PHÙ SA

 

Khuya rồi thơ vẫn còn đi  

Vịn mây nương gió nói chi với người 

Hương hoa của đất của trời

Gửi vào thơ những bao lời cỏ cây

 

Đậu đen hầm với bắp này

Cứ thơm hương vị của ngày của đêm

Vị bùi như được, như thêm

Dẻo như lục bát vừa đem tặng người

 

Ngàn năm sông nước quê tôi

Giọt phù sa biết thương người thức đêm

Yêu quê sông chảy êm đềm

Vun bờ, vun bãi để thêm nhựa tràn

 

Cơn mưa bất chợt như chan

Bên bồi bên lở nhọc nhằn phù sa!

 

 

LÀM SAO NÓI HẾT?

 

Đường đời không thể mộng mơ

Không chen lấn được đành khờ dại thôi

 (Thơ Đặng Vương Hưng)

 

 

Đường đời phải mộng phải mơ

Chưa chen lấn được thôi chờ lần sau

Thoắt nhanh như cá đổi màu

Bất ngờ lách ngược luồn sâu nhẹ nhàng

 

Mỉm cười! Ta đã sang ngang

Chuyện đời thua được chẳng màng làm chi

Tà tà tâm tĩnh mà đi

Tăng ga giảm tốc những khi mình cần 

 

Lắm lúc cứ phải cù lần

Có lúc lại phải lần khân giả cười

Có khi chỉ nói nửa vời

Để cho “lũ quỷ” biết nơi nào tìm.

 

Đột nhiên lại giả im lìm

Trong im lặng để dễ tìm lối ra                     

Đột nhiên vừa đấm vừa xoa

Để cho vui giận bão hoà vô tư

 

Có khi lại phải cười trừ

Để không phải trả khư khư của mình

Có khi lại giả vô tình

Người đời tưởng thật thôi mình bắt tay

 

Trò đời ném đá dấu tay       

Đau cho ai để lối này đi xa

Nhìn gần rồi lại nhìn xa

Lắm lúc nhắm mắt cho qua chuyện đời

 

Sông sâu bên lở bên bồi

Làm sao nói hết chuyện đời hỡi em!

 

Nguyễn Đặng Ngại

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Hoài Nhơn  - nguyenhoainhonvhnt@yahoo.com - 0919 664 199-01234 3 - Xã Hiếu Liêm, Vĩnh Cữu, Đồng Nai  (Ngày 19/10/2010 06:28:10 PM)

Kính tặng BS Đặng Ngại 2 câu lục & và bát độc đáo này, tôi nghĩ, không riêng bác hài lòng, chắc sẽ có nhiều người cười hì,hì...

Thơ bác là cứ đỉnh cao
Vài năm có thể ... thi hào cũng nên.
Nguyễn Hoài Nhơn

  Lê Danh Tuệ - tueledanh@yahoo.com.vn - 0975108467 - Ngô quyền- Hà đông- Hà Nội  (Ngày 25/08/2010 08:46:37 AM)
TẶNG ĐẶNG VĂN NGẠI
"Làm sao nói hết"mộng mơ
Đặng Văn Ngại - "Lao động thơ" miệt mài
"Bài thơ về cỏ" tặng ai?
"Hương bồ kết" gắn chặt hai tâm hồn
"Lựa bàn chân bước" bồn chồn
"Tiếng rao loa điện" gieo buồn tháng năm
"Nước mơ" uống giữa đất cằn
Cơn mưa bồi lở "Nhọc nhằn phù sa"
Lê Danh Tuệ
  Phlanhoa - info@vidamdodua.com -  - vidamdodua.com  (Ngày 3/08/2010 11:51:30 AM)

“Đồn đây có khách hay thơ”
Tiện đường đi nhởi, ghé vô hỏi chào,
La Giang sào cắm khúc nao?
Nói cho tôi biết tôi rao lụa điều,
Tam Soa bến nước trong veo,
Hát phường, hát hội, lẩy Kiều ngàn xưa
Mênh mang ví dặm đò đưa
Đò ngang mấy sải thì vưa đường về?
Là Giang có gái Yên Hồ
Có trai Tùng Ảnh, có hồ Thượng Tuy,
Rảnh rang mời “thơ” ghé qua
Chè ngon nước chát , cu – đơ đủ đầy…

Vidamdodua.com



  Nguyễn Thanh Tùng - thanhtungykhoa@gmail.com -  - Đại học Y Hà Nội  (Ngày 2/08/2010 08:05:29 AM)
Thơ của bác sỹ cũng hiền lành như từ mẫu vậy. Mong hồn thơ anh không chai sạn giữa cuộc sống thăng trầm, biến động này! Đọc hương bồ kết mà tôi nhớ quay quắt những chiều mẹ tôi gội đầu và "quay" tóc trước thềm nhà. Gẫn gũi, thân thương mà sao giờ mong manh quá đỗi...
Các bài khác: