Thứ ba, 07/02/2023,


“Hay gì em đến hỏi tôi” (04/09/2008) 

15 ngày trước, nhà văn Văn Chinh (ĐT: 0913502959) 'nổi hứng' mở website vanchinh.net. Nghe nói, tới nay đã có gần vạn lượt người truy cập. Những tưởng Văn Chinh đang vô cùng bận rộn bởi việc chăm sóc cho đứa con tinh thần của mình... Nhưng chiều nay, ngắm giời mưa Hà Nội, ông bỗng thoáng buồn, vì chợt nhớ cố thi sỹ Trần Huyền Trân. Văn Chinh đã ngồi vào máy tính gõ rất nhanh và gửi cho lụcbát.com bài viết này. (Tựa đề là của lụcbát.com đặt).

 

       Năm 1975, tháng Ba mưa xuân, Hội Văn nghệ Vĩnh Phú đại hội thành lập. Nhà thơ Trần Huyền Trân là khách mời, không phải với vai nhà thơ mà là một vai gì đấy, ở đâu ấy. Ông bị cái trẻ, cái nổi nênh bỏ quên ở một góc phòng ngồi gặm cái bánh mì sáng, Khánh Hoài chỉ ông và nói nhỏ: Đó là Trần Huyền Trân. Tôi hốt nhiên im lặng và nhớ thơ Nguyễn Bính:

Tiếng tăm thì rất nổi
            Nhưng cũng thật là nghèo

Gác Sơn Nam nhịn đói

Nằm đọc thư người yêu

Tôi đọc theo trí nhớ bài “Mười năm” của Trần Huyền Trân cho Khánh Hoài nghe:

Hay gì em hỏi đến tôi

Khóc thì trái nết mà cười vô duyên

Vị đời nhấp mãi thành điên

Nên ngày hoan lạc tưởng đêm thanh bình

Tim tôi chiếc lá dâu xanh

Tằm đời ăn rỗi trơ cành còn chi

Tôi từ buổi ấy ra đi

Con đi lưu lạc mẹ đi lấy chồng

Thuyền hồn chở một khoang không

Sóng xô nước đẩy tới dòng cô đơn

Kinh thành mây đỏ như son

Cái lồng chật hẹp giam con chim trời

Tôi là là… chỉ thế thôi

Em ơi đây có phải người em mơ?

 

Biết nhau từ thuở dại khờ

Giờ đây bụi đục đã mờ mắt trong

Nhánh hồng em chiết bên song

Đã mười năm rụng mười bông hoa cười

Con chim bạc má già rồi

Mỏ vàng đã nhặt hết lời thơ xanh

Còn gì nữa ở lều tranh

ở lòng em ở lòng anh còn gì?

Tương phùng là để biệt ly

Biệt ly là để lòng đi qua lòng

Giờ thuyền em đã theo sông

Anh nhìn khói sóng ngỡ trông mây đèo

Mười năm mới hiểu tình yêu

Một làn hương thoảng mấy chiều gió đưa

        Đó là bài thơ tôi thuộc theo trí nhớ của nhà văn Sao Mai, chứ thơ Trần Huyền Trân cho đến năm ấy một chữ tôi chưa đọc bằng mắt.

        Mươi năm sau, bài “Mười năm” mới được in trong tập “Rau tần”, lại bị thiếu cả đoạn đầu, (đoạn tô đậm). Không hiểu là do bị lọc qua trí nhớ của chính tác giả hay ông ngại gì đó nên đã tự biên tập nó đi? Hỏi không ai biết, nhưng ai cũng trầm trồ rằng thêm cả đoạn ấy vào thì lại hay hơn; thêm cả chục câu thơ mà không bị thừa. Chỉ thực tài mới viết được như vậy.

        Thì có ai bảo Trần Huyền Trân không phải là một tài năng thơ? Vấn đề là thơ lục bát của ông mang nhiều sắc thái của thơ hiện đại, bác học nhưng không cầu kỳ, bình dân nhưng sang quý; đọc lục bát mà cứ ngổn ngang gẫy vỡ.

        Xin chép lại để bạn đọc yêu lục bát cùng nghĩ ngợi. Để ai có nguyên văn bài thơ “Mười năm’ của Trần Huyền Trân in hoàn chỉnh ở đâu, xin cho tôi một bản chụp.

 

                                                     Hà Nội, 4-9-2008

                                                          Văn Chinh 

 -------------------------------

 Chú thích ảnh trong bài:

- Chân dung Nhà thơ Trần Huyền Trân.

- Nhà thơ Trần Huyền Trân khi còn trẻ và vợ con.

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: