Thứ bảy, 13/06/2026,


Ta không về kịp người ơi! (Đức Tiên) (04/12/2009) 

TA KHÔNG VỀ KỊP NGƯỜI ƠI!  
 

 

Đức Tiên 

 

Ta không về kịp người ơi!

Mảnh trăng neo cuối chân trời buồn tênh

Trái tim lỡ nhịp chênh vênh

Con đò lạc bến bồng bềnh nổi trôi  

 

Ta không về kịp người ơi!

Tiếc thương hoa cỏ rối bời lối đi

Thà làm một cánh chim di

Tìm miền nắng ấm... thôi thì cũng cam  

 

Tài hoa một kiếp sắp tàn

Em như màu nắng rỡ ràng ngày xuân

Khối chì ai buộc vào chân

Mà đường thăm thẳm dặm gần nẻo xa  

 

Cười lên em! dẫu chiều tà

Một mai vỡ lệ cũng là vì nhau

 

Hình như gió nói lời đau

Nên chi cây rũ bóng sầu lên môi  

Ta không về kịp người ơi!

Đã tàn cuộc rượu đã vơi chén nồng

 

Tả tơi một kiếp tang bồng

Lỡ làng thân phận còn mong nỗi gì  

Ta về ôm khối tình si

Còn em khép nửa làn mi khẽ cười

 

Ta không về kịp nữa rồi

Bao nhiêu trăng gió gởi người mai sau...  

 

Đ.T  
 

________________

Liên hệ  tác giả Đức Tiên 

131 Bà Triệu, Đông Hà, Quảng Trị 

Điện thoại:  0913 485 312

Email: nguyenductien_dh@yahoo.com.vn  

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com.vn - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 7/12/2009 07:53:49 PM)

Bài thơ hay anh Đức Tiên ạ. Tôi thấy thú vị hơn bởi tác giả bài thơ ở Quảng Trị. Nơi mà tôi đã từng sống với đồng bào, đồng đội giai đoạn1971-1976 trong cái chảo lửa ấy .( Khi đó tôi công tác tại Ban Dân Y Tỉnh QT ).

Một lần nữa chúc mừng và chờ đợi thưởng thức những bài lục bát mới của anh- Thân ái - Nguyễn Thanh Tuyên

  Dung Thị Vân - dungthivan2910@gmail.com - 0903372219 - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 7/12/2009 07:47:46 PM)
          Bài thơ:"TA KHÔNG VỀ KỊP NGƯỜI ƠI".      
         Tôi đã viết về cái tựa nàu đầu tiên.Nhưng đọc lại vẫn thấy bàng hoàng với cái tựa bài thơ này.Thật ấn tượng cho một bài thơ.Tôi nghĩ rằng người ấy của tác giả vẫn còn sống.Nếu như người ấy không còn thì làm gì có câu :TA VỀ ÔM KHỐI TÌNH SI.
         Có nghĩa là người con gái ấy đã đi lấy chồng.Cho nên tác giả Đức Tiên mới thảng thốt nói lời:Ta không về kịp người ơi! Đã tàn cuộc rượu đã vơi chén nồng.
        Xin cảm ơn tác giả Đức Tiên đã có bài thơ hay để mọi người bình luận.
  nguyễn Đức Tiên - nguyenductien_dh@yahoo.com - 0913485312 - 131 Bà Triệu Đông Hà Quảng Trị  (Ngày 7/12/2009 07:46:39 PM)
        Đức Tiên xin chân thành cảm ơn các bạn đã vào đọc và bình bài thơ.
        Chúc các bạn nhiều thăng hoa trong cuộc sống!

 

  Nguyên Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com.vn - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 7/12/2009 07:43:19 PM)

Bc Mai vừa điện cho, tôi vội mở lucbat.com để thường thức. Các bác kĩ tính, chỉn chu quá nên khó dẫn đến kết quả chung. 

Với tôi, đúng là người đàn ông kia không về kịp thật.Không về kịp trước thời điểm người đàn bà ấy ra đi "...!"

Sự tiếc nuối rất chính đáng bởi : trái tim chưa hoà nhịp,lạc bến,chưa có miền nắng ấm,neo cuối trời buồn tênh...và vẫn ôm một mối tình si cũ.  

Người đàn ông ấy đã luống tuổi, và người đàn bà cũng không còn trẻ. Nàng ở vào giai đoạn hoa sắp tàn, song " màu nắng rỡ ràng".

Ta thử gẫm xem ở vào thời điểm nào của cuộc đời vậy(?)... Tôi không tin ông ta về để kịp chịu tang... đâu. bởi ông ta đang hình dung ra khung cảnh:" tàn cuộc rượu, vơi chén nồng". Rồi :" tả tơi tang bồng" và em" khép nửa làn mi khẽ cười" trong đêm với người đàn ông khác.

Cũng là vì quá"si" mà suy luận ra thế thôi. Chuyện "trăng gió"(tình cảm) rồi đây sẽ gửi cho người mới của cả hai người. Có điều, tác giả giữ kín vế tâm trạng người phụ nữ.

Ta chỉ nhận thấy nuối tiếc đơn phương trong một bài lục bát thất tình này khá hay.Nó nhờ nhờ ảo ảo, huyền hoặc... dễ thấm vào lòng người đọc. 

Rất hay là các bác đều dành thời gian suy nghĩ cho tác phẩm.Tuy có khác nhau, nhưng cây đàn muôn điệu, chẳng sao. Nhưng hình như ta còn ưu đãi phân tích nội dung hơn là nghệ thuật. Nếu bỏ công sức thẩm lậu nghệ thuật chắc chắn còn thú vị hơn. Tôi tin như thế.

XIN KÍNH CHÀO CÁC THI HỮU, CHÚC MỘT TỐI CHỦ NHẬT NGỦ NGON HƠN NGÀY THƯỜNG ... N.T.T

  Nguyễn Kim Hiền -  thuhien11@yahoo.com -  01238792254 -  Hà Nội  (Ngày 6/12/2009 07:17:12 PM)

Đọc thơ các bạn, mình thấy rất thú vị. Cùng một bài thơ, mà người bảo thế này, người bảo thế kia.Nghe chừng ai nói cũng có lý cả.

Mình nhớ có một bức tranh, ngay ở trong mạng này thôi, gọi là ảo ảnh, có thể nhìn thấy đây là một bà cụ móm mém, cũng cod thể nhìn đây là một thiếu phụ cao sang. Sao vậy nhỉ/ Đó là tại góc nhìn. Cái này làm nền cho cái kia và ngược lại. Và vì thế chon một cái làm nền thì cái kia sẽ là chủ điểm của bức tranh.

Giống như trong truyện bất khuất của Nguyễn Đức Thuận, nằm nhìn lên trần nhà loang lổ, các tù nhaâ người thì nhìn thấy nó ra hình ảnh này, hình ảnh nọ, ngưyơì thì thấy ông Mác, nbgười lại thấy cô hàng xóm.

Thế mới biết, cái đẹp nằm trong mắt người nhìn. Chớ nên tranh luận căng thẳng, bởi vì bình thơ là một hình thức cảm nhận riêng của một người.

Có nhiều người nhất trí thì hay, bằng không, đây cũng chỉ là cách nhìn của một người cụ thể, sống trong hoàn cảnh cụ thể.

Cũng như nhìn một vòng tròn, người đói thì bảo đấy là quả cam, cầu thủ thì bảo đấy là quả bóng đá, người mê ô tô thì bảo là cái bánh xe, cô gái thì bảo là cái vòng lắc cho thon vòng 2... Diễn đàn thơ, đừng nên tranh luận mất vui, các bạn ạ.

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 6/12/2009 06:23:13 PM)

CẢM NHẬN

 

Ta không về kịp người ơi!

Tiếng lòng kêu! Cả đất trời cùng đau

Tiếng em từ thuở ban đầu

Trăng tà, sương trắng mái đầu vẫn em.

 

Phạm Minh Giắng

  Lương Bá Hòa - Luongbahoa@gmail.com - 01682553228 - Nha trang  (Ngày 6/12/2009 06:21:34 PM)
       Có lẽ tác giả Vũ Đình Mai đã có ý kiến thật xác đáng, tạo nên một sự thú vị , phong phú, đa dạng trong quá trình chúng ta cảm nhận về một bài thơ.
  Hoàng Ngọc Thu - ngocthuhoang@rocketmail.com -  - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 6/12/2009 04:38:41 PM)

Một bài thơ hay ,hay một bài thơ dở.Theo sự sàng lọc của thời gian,nếu như bài thơ đó dở tự khắc nó sẽ biến mất trong lòng mọi ngưòi.

Còn bài thơ hay ắt người đời sẽ thuộc và bài thơ đó sẽ sống mãi với thời gian.Tôi tin chắc một điều là như thế.Mà có lẽ trong chúng ta không ai phủ nhận.

  Hoàng Ngọc Thu - ngocthuhoang@rocketmail.com -  - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 6/12/2009 04:25:17 PM)

Thơ là nỗi niềm của tác giả(hoặc là tác giả nhìn vào một ai đó)và cứ thế mà ngòi bút tuôn ra..Tuôn ra nhưng gò bó trong vần điệu.Còn suy nghĩ và cảm nhận của mọi người thì thú thật không ai giống ai.

Mỗi người hiểu và suy nghĩ một ý khác nhau.Bởi thế nên mới có bình thơ.Mà bài bình nào viết hay nhất thì được bạn đọc khen hay .Tôi nghĩ một bài thơ hay.Ta nên cảm nhận.Không nên mổ sẻ ra làm gì."Chín người mười ý"mà.

Thơ như một người con gái đẹp.Thấy một người đẹp tuyệt vời..Ta cứ cảm theo cái đẹp đi.Đừng thắc mắc và tìm hiểu cô ấy có những thói hư tật xấu nào để mà phê bình,đem ra mổ sẻ...Đại khái là như thế.

Còn một bài thơ hay ,hay một bài thơ dở thì theo sự sàng lọc của thời gian tự khắc nó sẽ biên mất trong lòng mọi người.

Tôi xin có ý kiến nhỏ như vậy.Xin bạn đọc lượng thứ nếu như chưa đúng.

  Vũ Đình Mai - hoamai1940@yahoo,com - 0313 592 101 - 5/43 Trần Phú Hải Phòng  (Ngày 6/12/2009 04:20:34 PM)

Kính thưa Ban Biên tập, thưa toàn thể các bạn thơ!

         Mai luôn nghĩ đây là sân chơi rất bổ ích, chúng ta phải giữ gìn và luôn cố gắng nâng tầm nó lên. Mai muốn mỗi bài bình hay hoạ thơ bạn, cũng nên có nhận xét cả mặt hay, mặt chưa hay ở từng ý, từng câu, từng chữ, sao cho không những vui vẻ mà còn giúp nhau" Nâng cao tay nghề".

         Tất nhiên, không phải ý kiến nào cũng chính xác thì cũng là lẽ thường, cái cốt yếu là ta thân yêu nhau, tôn trọng nhau, để may mắn có dịp gặp nhau còn vui vẻ,bù khú, chén chú chén anh mà không thấy áy náy, ngượng ngùng vì mình chơi không đẹp.

        Với tinh thần đó, Mai xin có vài ý kiến về bài thơ của bạn Đức Tiên. Nếu có câu chữ nào quậy quậy thì cũng chỉ là cù nhau cho thêm vui vẻ thôi chứ tuyệt nhiên không có ý khích bác nhau. Xin các bạn, nhất là bạn Đức Tiên thực sự thông cảm.

         Bài thơ này thì đúng là hay thật, gần như tất cả các câu đều hay, nhưng khi chúng nằm trong một tổng thể thì hình như chúng không ăn khớp với nhau, làm cho Mai rất lúng túng.

 

Rằng hay thì thật là hay
Nghe ra chẳng biết chuyện này là sao
Người kêu thấp, kẻ nói cao 
Xe hoa đến rước hay vào áo quan?

 

        Ta hãy theo ý hai bạn Lương Bá Hoà và Phạm Thanh Cải xem thế nào. Lương Bá Hoà cho rằng người con trai về quá trễ, khi về đến nơi thì người yêu đã lên xe hoa. Có lẽ đúng ý tác giả hơn, vì tác giả viết rằng:

 

Cười lên em ! dẫu chiều tà
Một mai vỡ lệ cũng là vì nhau"

hay

" Đã tàn cuộc rượu, đã vơi chén nồng"

          Thì cái cô này còn sống nhăn răng ra ấy chứ!

 

Cứ trong chữ nghĩa mà suy
Thì con người ấy đã đi lấy chồng !

 

          Nếu đúng vậy thì cái con người ấy, cái mối tình ấy có đáng để trân trọng không ? Có đáng để trăn trở, xót thương, nuối tiếc không ? Nếu như trong chiến tranh, người con trai đã có giấy báo tử rồi lại trở về, hay cách nay gần cả thế kỷ, bị cha mẹ ép buộc thì không nói làm gì. Chỉ khi người con gái phụ bạc thì tác giả viết " Ta không về kịp người ơi" mới hợp cảnh.

          Khi hai người giao tiếp với nhau, mà đã xưng "Ta" rồi gọi kẻ đối thoại với mình là "Người" thì không thể là loại giao tiếp của thứ tình cảm tốt đẹp được. Cứ theo mạch nghĩ này thì tất cả sự thể hiện thương yêu, nuối tiếc trong bài đều trở thành thừa

         Còn nếu theo bạn Phạm Thanh Cải thì chàng trai khi về đến nơi đã thấy người yêu nằm với hàng mi bất động khép hờ. Nàng đã chết. Thế thì sự Xưng hô "Ta" với "Người" ấy có quá bất nhã với người con gái tội nghiệp không ? Thế thì bắt người ta "Cười lên em!" làm sao được ? Hay bạn muốn để độc giả hiểu như " Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây " ?

        Làm sao lại "Tài hoa một kiếp SẮP tàn" ? mà không phải là ĐÃ tàn ? Và làm sao còn "Một mai ", làm sao còn"Vỡ lệ", "VÌ nhau" được nữa ?

        Trong ngôn ngữ dân gian, những từ : Trăng gió, gió trăng ; ong bướm, bướm ong ; chim chuột... dùng để chỉ những tính cách, những mối tình lẳng lơ, không nghiêm túc, không đứng đắn, đáng bị khinh miệt, đáng bị lên án...

        Thế là hai từ " Trăng gió" ở câu kết đã góp thêm phần giết chết bài thơ. Vài lời chân thành, mong bạn Đức Tiên và các bạn cho những ý kiến phản hồi. Mai

  Nguyễn Đức Tuỳ - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - 141Tổ 10A Khu 1B P,Nông Trang TP.Việt Trì, Phú Thọ  (Ngày 6/12/2009 09:46:16 AM)

XIN ĐỪNG BUỒN NỮA NGƯỜI ƠI!

(Hoạ thơ Đức Tiên)

 

Xin đừng buồn nữa người ơi!

Chẳng qua cũng một kiếp người buồn tênh

Cuộc tình đã trót chênh vênh

Thà cho nước chảy lục bình nổi trôi

 

Xin đừng buồn nữa người ơi

Đừng cho sương đẫm chân người lối đi

Khối tình đâu dễ du di

Chân trời vẫy gọi ...lòng thì chẳng cam

 

Hoa dù rã cánh sắp tàn

Chút hương còn lại mơ màng ý xuân

Đường về lê nặng bước chân

Đất bằng khấp khểnh, nẻo gần hoá xa

 

Vui lên anh! Nắng xế tà

Dù chưa trọn kiếp cũng là có nhau

Dường như trăng cũng buồn đau

Cho mây phủ kín giọt sầu trên môi

 

Xin đừng buồn nữa người ơi

Ngày vui đã cạn tàn hơi ấm nồng

Thân trai còn nợ tang bồng

Hồng nhan bạc mệnh còn mong nỗi gì

 

Em đi mang khối tình si

Anh về xót kẻ biệt ly ngậm cười

Gặp nhau không kịp nữa rồi

Cuộc tình dang dở đền bồi kiếp sau!

 

Nguyễn Đức Tuỳ

  Lương Bá Hòa - Luongbahoa@gmail.com - 01682553228 - Mha trang  (Ngày 6/12/2009 09:39:12 AM)

Chưa xét đến toàn bộ ý tứ của bài thơ, chỉ với câu: "Ta không về kịp người ơi!" Đúng là tiếng kêu thảng thốt , xé lòng , nó biểu hiện trạng thái tâm hồn, nỗi niềm trắc ẩn của người thơ. Tác giả "Đức Tiên" đã rất đúng trong việc sắp xếp từ trong câu thơ này.

Câu thơ có độ nén làm bay bổng cả bài thơ, làm cho bài thơ huyền ảo. Thế nhưng tác giả Phạm Thanh Cải lại cho rằng nên đổi thành " Ta về không kịp người ơi" sẽ hay hơn.

Có lẽ tác giả Phạm Thanh Cải đã quá hiện thực hóa hành động khi phân tích bài thơ nên mới muốn đổi thành như vậy.

Sự hiện thực hóa hành động mà tác giả Phạm Thanh Cải cho là "hợp lôgic" với thực tế đã bình thường hóa câu thơ, làm cho câu thơ không có hồn nữa, dạng như"chuồn chuồn bay thấp thì mưa..." tức là sự diễn tả bình thường hienj tượng.

Chính sự sắp xếp phi lôgic của tác giả "Đức Tiên" mới làm cho câu thơ có sức lay động, ví dụ giống như câu: "Biết là nhớ cũng bằng không. Tôi ra cửa biển ngồi trông cánh buồm" của Thanh Hải, "nhớ cũng bằng không" chẳng logic tí nào nhưng lại có sức gợi cảm, day dứt người đọc. "Nhớ cũng bằng không" nhưng lại là rất nhớ, nhớ da diết.

  Phạm Thanh Cải - phamthanhcai@gmail.com - 01696306682 - Viện KT Hải quân, Hải Phòng  (Ngày 5/12/2009 06:19:51 PM)

Bình bài thơ Ta không về kịp người ơi của Đức Tiên.

MỘT MỐI TÌNH THA THIẾT

 

Bài thơ “Ta không về kịp người ơi” của Đức Tiên vừa lên trang lục bát mỗi ngày, độc giả đã hồ hởi đón đọc, suy nghĩ, cảm nhận và xúc động.

Chỉ trong cùng một phút thôi, phút thứ 55 của giờ thứ 10 trong ngày 5-12-2009 đã có hai bài cảm nhận của bạn thơ Dung Thị Vân và Hoàng Ngọc Thu. Hai trái tim cùng ở thành phố Hồ Chí Minh, cùng rung lên như một dây đàn, hai tâm hồn như cùng gặp tâm hồn đồng điệu.

Chỉ hai phút sau, ở thủ đô Hà Nội, thày giáo Trần Mạnh Tuân cũng bồi hồi rung nhịp cảm thụ bài thơ. Hiếm có một sự rung cảm nào lại xảy ra đồng thời và đồng điệu đến thế. Chỉ có ở lucbat.com một sân chơi lành mạnh, thực mà không ảo, mới có được điều tuyệt vời như vậy.

Tôi là kẻ đến sau, như lời một bài hát: “Suốt đời tôi, mãi mãi là người đến sau”, gặp bài thơ tôi không khỏi không xúc động. Tôi đến sau không phải là “tôi không đến kịp” cái thời điểm mà hồn thơ thi sĩ bắt đầu lan trên mạng như một tiếng đàn vang vọng khắp không gian của mạng offline.

Tôi đến sau là vì “tôi đến không kịp” bởi vì phần vì công việc, phần vì cái máy tính của tôi chưa được cách tân nên tốc độ của nó như rùa. Thành ra, lúc nào tôi cũng là kẻ chậm chân. Người ta nói, “trâu chậm uống nước đục”. Nhiều khi không phải thế đâu nhé. Nhất là vào ngồi trong chiếu bình thơ của lucbat.com.

Khi tôi đến, các bậc lão làng đã thả lời vàng ý ngọc ra rồi, tôi chỉ việc tiếp thu. Tần số nào của cây đàn đồng điệu vang ra mà nó cộng hưởng với cái âm thoa trong hồn tôi thì dễ gây nên phản ứng dây chuyền trong hồn tôi lắm.

Ở bài thơ “Ta không về kịp người ơi” đúng là tiếng kêu như xé ruột của một trái tim yêu, một trạng thái tinh thật bàng hoàng đến sững sờ, một tiếng gọi người đến não nùng của một người đến muộn, không được kịp đến với người tình xa cách về địa lý, bây giờ lại phải xa cách cả âm dương. Bài thơ kể về một người đàn ông, yêu một người con gái.

Nhưng “ông tơ bà nguyệt” chẳng xe duyên cho họ, đến nỗi họ phải mỗi người sống một nơi. Người con gái chìm nổi lênh đênh như cánh bèo nơi chân trời góc biển. Một cô gái tài hoa nhưng mệnh bạc, đã vội vã bó đi khỏi thế gian này.

Ngay câu đầu tiên tác giả đã viết:

Ta không về kịp người ơi!

Mảnh trăng neo cuối chân trời buồn tênh

Trái tim lỡ nhịp chênh vênh

Con đò lạc bến bồng bềnh nổi trôi

 

Câu thơ đầu tiên cũng là đầu đề của bài thơ, nó thốt lên tự đáy lòng của tác giả. Nhiều người đã rất thích cái đầu đề bài thơ này, vì nó không cầu kỳ, bóng bẩy, mà nó là tiếng kêu xé lòng của một người không may mắn.

Đến phút cuối cùng của người mình yêu dấu, mà mình cũng không về kịp. Những hình ảnh “ Mảnh trăng neo cuối chân trời”, “ Trái tim lỡ nhịp” và “con đò lạc bến” đã giới thiệu cho ta về ngưởi ấy của tác giả.

Mảnh trăng neo cuối chân trời chỉ có thể là trăng thượng tuần và hạ tuần, và thời gian cũng chỉ có thể là đầu hôm và khi trời sắp sáng. Đầu hôm là cuối ngày, trời sắp sáng là cuối một đêm dài, cả hai thời điểm này thì bầu trời chỉ có mảnh trăng mà vắng bóng những vì sao. Ta có thể hiểu rằng đây là điểm cuối của một cuộc đời, nó mảnh mai như mảnh trăng lưỡi liềm và và cô đơn vì xung quanh không một vì sao.

Thế rồi người ấy lại từng bị lỡ nhịp đời để như con đò lạc bến bồng bềnh trôi trên dòng sông định mệnh. Ta không về kịp người ơi! Tiếc thương hoa cỏ rối bời lối đi Khổ thơ thứ hai, lại một tiếng kêu thương khắc khoải.

Rồi tác giả bày tỏ sự tiếc thương như những con đường “hoa cỏ rối bời lối đi”. Hình ảnh hoa cỏ rối bời nó mới gợi cảm làm sao.

Hẳn mọi người còn nhớ trong truyện Kiều, khi Đạm Tiên đã bạc phận, khi “có người khách ở viễn phương” tìm đến, thì vào nhà cô chỉ còn:

 

Buồng không lạnh ngắt như tờ

Dấu xe ngựa cũ , rêu lờ mờ xanh

 

Đường vào chỉ có dấu xe cũ và rêu đã lờ mờ xanh, ta thấy đã hoang vắng và lạnh lẽo biết chừng nào. Còn ở đây, hoa cỏ đã rậm rạp thì chớ, lại còn rối bời lối đi thì sự hoang vắng và nhàu nát được tác giả miêu tả hay biết bao nhiêu.

 

Tài hoa một kiếp sắp tàn

Em như màu nắng rỡ ràng ngày xuân

Khối chì ai buộc vào chân

Mà đường thăm thẳm dặm gần nẻo xa

 

Về đến nơi, người con trai chạy ào đến, không thế không đau lòng trước hình ảnh một người con gái hồng nhan nhưng bạc phận. Anh ta thốt lên: “Tài hoa một kiếp sắp tàn”. Tiếng kêu như thấu đến trời xanh, bởi vì “ông trời sao khéo đa đoan, đoạ đày bao kiếp hồng nhan hỡi trời!”.

Đau đớn thay, kiếp hồng nhan ấy ra đi không phải là trong héo tàn, khô quắt như cánh hoa tàn cuối vụ, mà ở đây nàng vẫn còn rỡ ràng xuân sắc, vần còn tươi trẻ như ánh nắng mùa xuân. Thật tiếc thay, thật đau đớn thay. “Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống thế này trời ơi!”. Chữ rỡ ràng ở đây dùng thật hay. Đau đớn đã làm cho con người như hoá đá, nhưng sững người lại, như chết trân tại chỗ, như ngừng thở và thời gian như thể ngừng trôi, trái đất như tạm ngừng quay và nhiều điều tưởng như không thể lại trở thành có thể.

Đôi chân như “có ai buộc một khối chì, bước đi từng bước nặng nề bước chân”. Cũng vì thế cho nên, đường về nó “thăm thẳm , dặm gần nẻo xa”.

Đọc đến đây, tôi lại tiếc cho bài thơ, nếu thay đi một vài chữ thì bài thơ sẽ hay biết bao nhiêu. Ngay tiếng kêu thảng thốt đầu tiên cũng là đầu đề của bài thơ, nếu đổi chỗ hai chữ “không” và “ về” thì nó sẽ là logic và nâng tầm của bài thơ.

Lúc này câu thơ sẽ thành “Ta về không kịp người ơi”. Chữ “không” đi ngay sau chữ “ta”, nó sẽ thể hiện là “ta không” và là” không về kịp”, nhiều người hiểu là người con trai “không làm cái việc về kịp thời điểm đi xa của người tình” kia. Nhưng nếu chữ “về” đi ngay sau chữ “ta” nó sẽ hay hơn, vì người đọc sẽ hiểu rằng, người con trai đó có “ về” nhưng “ về không kịp cái thời khắc quan trọng” ấy. Lúc này trạng thái hành động sẽ khác hẳn.

Hoặc ở cái câu:

“Khối chì ai buộc vào chân/ Mà đường thăm thẳm dặm gần nẻo xa”  thì “dặm gần nẻo xa” là một tiểu đối, nhưng ở lúc này nó lại không hay, vì chưa ăn nhập với câu trên. Nếu thay chữ “nẻo” bằng chữ “bỗng” hoặc chữ “hoá “ thì hay biết bao nhiêu. Lúc này câu thơ sẽ là: Mà đường thăm thẳm dặm gần bỗng xa”.

Câu thơ này nói lên, bình thường thì đoạn đường này ngắn thôi, nhưng lúc con người ta đau đớn, muốn chạy ngay về với người tình thì nó bỗng thành xa thế, hoá thành xa thế. Tâm trạng của người mong mỏi khát khao cũng thường vậy.

Yêu nhau mà phải xa nhau thì ngay thời gian là thứ vô hình cũng tưởng chừng như bị kéo dài “Ba thu dọn lại một ngày dài ghê“, huống chi không gian là một thứ hữu hình. Lúc phân ly, âm dương cách trở, người con trai vẫn cố gượng cười để động viên người ra đi được thanh thản, dù biết rằng trong tâm hồn anh,” nước mắt đã ngập tràn, ngàn muôn giọt lệ nối hàng muốn rơi”.

 

Cười lên em! dẫu chiều tà

Một mai vỡ lệ cũng là vì nhau

 

Câu thơ quá hay rồi. Không còn chê vào đâu được nữa, Nhưng nếu tôi mà là tác giả, tôi sẽ thay câu dưới bằng câu: “Một mai giọt lệ vỡ oà vì nhau”.

Bởi vì chữ “vỡ lệ” nó chưa được gợi cảm lắm, và chữ “cũng” là thì chưa đắt lắm, chữ “cũng” mang tính chất miễn cưỡng, ở đây làm giảm độ nóng của câu thơ.

Nếu dùng “giọi lệ vỡ oà” thì nó rất hình tượng. Giọt lệ đâu có to, người ta nghĩ đã là “giọt” thì là đơn vị nhỏ nhất mà người ta có thể nhìn thấy được của nước rồi. Thế mà đến cái giọt nhỏ nhoi ấy nó cũng vỡ oà thì thật là đau đớn biết chừng nào.

 

Hình như gió nói lời đau

Nên chi cây rũ bóng sầu lên môi

Ta không về kịp người ơi!

Đã tàn cuộc rượu đã vơi chén nồng

 

Tả tơi một kiếp tang bồng

Lỡ làng thân phận còn mong nỗi gì

Ta về ôm khối tình si

Còn em khép nửa làn mi khẽ cười

 

Đọc khổ thơ trên, ta cảm thấy người con trai buồn thương và đau khổ. Ai cũng nhớ trong truyện Kiều: ”Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” thì chắc chắn rằng, người con trai kia nhìn cái gì cũng thấy buồn, nghe gió thổi thì chỉ nghe thấy “gió nói lời đau, nhìn cây, cây rũ bóng sầu lên môi”.

Đành thôi cũng một kiếp người, cũng đành tơi tả một kiếp tang bồng, một thân phận lỡ làng, ai mà thay đổi được số kiếp đây, ngoài cao xanh lồng lộng nhưng vô tình kia. Ông Giời sao nỡ đoạ đậy thân trẻ, một kiếp tài hoa, lênh đênh, như phận dâu bể, bèo bọt này. Để rồi cho người ở lại thế gian “ ôm mối tình si”, còn người đi sang cõi vĩnh hằng “khép nửa làn mi khẽ cười”.

Thôi thế cũng là một cuộc chia ly màu hồng, có rỡ ràng của nắng xuân, có nụ cười thanh thản của người con gái khi đã khép nửa làn mi.

Cuộc phân ly đau đớn, tưởng chừng như chỉ toàn màu đen tang tóc, màu trắng của mất mát mà có cả mảng sáng của tình yêu đã thắp lên ngọn lửa tình cháy mãi mãi về sau.

Câu kết của bài thơ:

Ta không về kịp nữa rồi

Bao nhiêu trăng gió gởi người mai sau...

 

Tác giả lại nhắc đi nhắc lại cái điệp từ: ta không về kịp nữa rồi, Lúc này, tôi mới hiểu, người con trai ở trong bài thơ không phải là cố tình về kịp để chia tay mãi mãi với người tình của đời mình.

Vì suốt cả bài thơ, ta đều thấy anh ta đã kịp đến chia tay với người thương rồi . Anh ta vẫn nhìn thấy người yêu của mình rỡ ràng như ánh nắng xuân, dù đó là phút le lói thăng hoa cuối đời, như ngọn lửa trước khi tắt ngấm thì bùng cháy lên sáng chói.

Anh ta vẫn còn được chứng kiến nụ cười người thương trước khi khép mi mắt lại hoàn toàn kia mà. Và cũng chưa đến lúc phải chia xa thật sự kia mà.

Lệ của anh cũng chưa vỡ kia mà. Có lẽ, anh ta không về kịp là kịp để truyền hơi ấm tình yêu sang người con gái, để cho ngươì thương sống lại, sẽ nói, sẽ cười, sẽ nũng nịu và cũng biết giận hờn như bao nhiêu người khác.

Anh không kịp đưa bờ vai cho người mình yêu tựa vào như là bến đậu cho chiếc đò khỏi lênh đênh trên dòng xoáy của trường đời.

Anh không về kịp để kiếp tang bồng kia không còn bị trôi dạt, biến động mà sống một cuộc đời bình lặng trong hạnh phúc đơn sơ mà trên thế gian này bao nhiêu con người, bao nhiêu đôi trai gái bình thường đang hưởng thụ.

Anh không về kịp để dẫn đường cho con chim di cư bay về miền nắng ấm của cuộc đời, để cuộc ruợu không bao giờ tàn và chén nồng không bao giờ cạn.

Thật tuyệt vời, Thế gian này có những tình yêu tươi đẹp và nồng nàn đến thế. Tôi không cố ý để ý xem đây là người tình đầu tiên hay người tình thứ mấy của đôi trai gái kia, tôi chỉ biết đây là một cuộc tình, đơn sơ, bình thường như bao cuộc tình khác.

Nhưng éo le thay, cuộc đời không cho họ hưởng hạnh phúc lẽ ra họ phải được hưởng mà phải chia ly. Nhưng bạn ơi, có những mối tình, suốt ngày ở bên nhau mà cuộc tình xanh xao, còm cõi, ốm yếu, vô vị, không một dấu ấn nào. Nó leo lét như ngọn đèn dầu mà thôi.

Thế nhưng, có những cuộc tình ngang trái, bị phân ly trong đau khổ, đã trở thành môí tình đẹp nhất, chung thuỷ nhất thế gian và được muôn đời ngưỡng mộ như Rô-mê-ô và Ju-li-et hay Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài.

Bài thơ Ta không về kịp người ơi là một bài thơ hay, đầy tính nhân văn, mang cho người đọc nhiều cảm xúc.

PHẠM THANH CẢI

Viện Kỹ Thuật Hải Quân

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 02193846208 - Trường THCS Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 5/12/2009 03:26:34 PM)

Không về kịp cũng chẳng sao...
Tình xưa... người đã để vào trái tim
Đêm nay chăn gối hoa mềm
Mong người đừng có ưu phiền...người ơi ! ...

  Trần Đình Thư  - dinhthu4338@yahoo.com -  - Ba Cu- Vũng Tàu   (Ngày 5/12/2009 03:28:16 PM)

Bài họa : Sự đời lắm nỗi ai ơi !

 

Sự đời lắm nỗi ai ơi !
Cứ cười lên để cho đời nhẹ tênh …
Có khi nồi méo vung vênh
Lửa váo hơi tỏa … dập dềnh mây trôi …

Sự đời lắm nỗi ai ơi !
Kiên gan vững bước đội trời mà đi
Vạn vật nào có bất di !
Tự mình xoay chuyển cớ gì chịu cam

Ví như khi tiết đông tàn
Bừng lên nắng ấm – bạt ngàn hoa xuân
Dặn lòng phải sống thiện chân
Không thì đích đến tuy gần hóa xa ….

Đến khi chiều ngả bóng tà
Âm dương cách biệt vẫn là có nhau
Ân tình xoa dịu nỗi đau
Bao la kỷ niệm – gối đầu kề môi

Sự đời lắm nỗi ai ơi
Ủ mầm nhân ái để khơi ấm nồng
Mới cho cảm giác bềnh bồng
Chua cay nặn chát cũng không là gì

Có khi hận có khi si
Chín tầng địa ngục chôn đi mà cười
Thế rồi bạn ạ - thế rồi
Tự hào không phải kêu trời – kiếp sau

  Lương Bá Hòa - Luongbahoa@gmail.com - 01682553228 - Nha trang  (Ngày 5/12/2009 03:29:56 PM)

       "Ta không về kịp người ơi!" Một tiếng kêu thảng thốt khi mọi sự đã muộn màng, tiếng kêu vang vọng một sự u uất, đớn đau.

       Có lẽ tác giả đã không kịp nữa rồi khi nghe tin người yêu đi lấy chồng , nên đành cam phận:

"Ta về ôm khối tình si
Còn em khép nửa làn mi khẽ cười"

       Và bao nhiêu kỷ niệm xưa cũ thôi đành gửi về kiếp sau vậy

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 5/12/2009 09:58:25 AM)

Phụ nữ thì có thể thích... thơ trăng gió chứ nếu biết chồng mình có chút trăng gió thì lại nổi cơn tam bành lên ngay ấy mà!

Bài thơ rất thật với lòng bao nhiêu đấng mày râu. Ai biết mà các ông có mấy... mảnh trăng cuối rừng! Mảnh treo nghiêng, mảnh treo tà...

Thế mới hiểu nỗi lòng phụ nữ! Nghĩa tử là nghĩa tận mà! Họ có thể đồng cảm với "bàng hoàng, đau đớn , xót xa" khi mà " trăng gió" không còn làm nhạt tình của người đàn ông với mình nữa!

Cõi lòng thẳm sâu, rất nhân văn và rất thực đã tạo nên sự đồng cảm với một góc hiu hắt phận người.

Vẫn còn nặng lòng lắm vì đã từng chia sẻ với nhau, đã từng mặn nồng rồi mà, nên đành lỗi hẹn để rồi chưa hết...

"Ta không về kịp nữa rồi

Bao nhiêu trăng gió gởi người mai sau..."

Cảm nhận đôi dòng và chia sẻ với tác giả và bạn đọc.

  Hoàng Ngọc Thu - ngocthuhoang@rocketmail.com -  - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 5/12/2009 09:55:37 AM)

Ta không về kịp nữa rồi

Bao nhiêu trăng gió gởi người mai sau...

Thơ của tác giả Đức Tiên đau đáu một niềm đau.

Xin được sẻ chía cùng tác giả.

  Dung Thị Vân - dungthivan2910@gmail.com - 0903 372219 - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 5/12/2009 09:55:02 AM)

Ta không về kịp nữa rồi

Bao nhiêu trăng gió gởi người mai sau...

Bài thơ với tựa đê :

"TA VỀ KHÔNG KỊP NGƯỜI ƠI",của tác giả ĐỨC TIÊN...Tôi rất thích cái tựa đề bài thơ này,nghe nó bàng hoàng,đau đớn ,xót xa..

Một cái gì đó thật là mong manh,không còn níu lấy được nữa,đành phải chịu thôi.Chỉ một câu thôi mà sao nghe thấm tận cùng nỗi đau...

Xin cảm ơn tác giả ĐỨC TIÊN,đã có tựa bài thơ nghe hiu hắt phận người.

Các bài khác: