KHẮC KHOẢI

Thủy Hướng Dương
Khắc khoải sống, khắc khoải yêu
Cả đời khắc khoải một điều: Có nhau!
Nửa đời tóc đã ngả màu
Trái ngang đã nếm, khổ đau đã nhiều
Bấy lâu ngẫm thấy tiếng yêu
Ngỡ tình như gió thoảng chiều nắng oi
Đôi chân lê bước lẻ loi
Đường tình gai góc chao ôi: thật dài!
Còn bao lâu đến thiên thai?
Bao giờ cho hết đôi vai trĩu buồn?
Em đem phận số ra chôn
Mong ngày hóa kiếp cho hồn xênh xang
Cho em khắc khoải đêm tàn
Vần thơ thức dậy mơn man nụ cười
Một ngày mới sẽ dần trôi
Cho em khắc khoải bồi hồi chữ Yêu.
T.H.D
________________
|
Đừng buồn! Buồn chi khắc khoải em ơi Xin em đừng để buông trôi chữ tình. Rồi đây toả ánh bình minh Tin rằng sẽ có chúng mình bên nhau. Chỉ cần đọc đầu đề bài thơ thôi đã thấy rất thơ, khi đọc hết nội dung bài thơ thì cảm giác khắc khoải ngày một trào dâng và trở nên vững tin vào tình yêu và cuộc sống! LỞ BỒI RỒI CŨNG (Họa bài thơ “Khắc Khoải”) Còn khắc khoải bởi chưa yêu Có yêu mới thấu cái điều… thiếu nhau Ngập tràn hương sắc muôn màu … Biết đâu là ít, biết đâu là nhiều? Sống mà thiếu vắng tình yêu Tâm tư lộn xộn sinh nhiều bức oi ! Tiền đình như bị thoi loi Buộc ai tính toán săm soi vắn dài ! Gia đình là cõi thiên thai Giận hờn một chút cho ai hết buồn Lẽ nào đem nó vùi chôn Mà không khơi dậy ngộn ngồn xốn xang ? Dãu cho nhan sắc phai tàn Vượt qua muôn dặm quan san mà cười Cho dù bèo dạt mây trôi Lở bồi rồi cũng đến hồi… phải yêu Trần Đình Thư Được sự đồng ý của thầy Đàm Đức Lợi cho được Quá giang , em xin mạn phép nhà thơ Thuỷ Hướng Dương có đôi dòng cảm xúc về bài thơ " Khắc khoải " thế này ạ ! Ơi khắc khoải ! Khắc khoải ơi ! Em xin KHẮC KHOẢI chút thôi , gọi là . . . Dù là " Nhất quỷ , nhì ma " ! Tình mà KHẮC KHOẢI , Ai mà dám yêu ? Xin đừng ' Gió thoảng " , Nắng chiều " Lòng càng KHẮC KHOẢI đường yêu thác ghềnh . . . Thưa nhà thơ , đang chập chững bước vào yêu quả là em bị xốc ! Nhưng may sao : " VẦN THƠ THỨC DẬY MƠN MAN NỤ CƯỜI . . . " Đúng " Văn học Nghệ thuật là đại bác tầm xa cho quần chúng vươn tới " Bài thơ có tính khái quát cao trước hiện thực của tình yêu đôi lứa . Đặc biệt câu kết của nhà thơ THD đã vực người ta đứng dậy và giúp cho em hày tin tưởng vào tình yêu đích thực của mình . Nhờ vậy - học trò thơ của Cô , em cũng có đôi vần báo cáo tiếp kết quả về nhận thức của mình: Đêm tàn rũ bỏ lênh đênh Bình minh mây trắng bồng bềnh trời xanh ! Em xin cám ơn Luc bat .com , đặc biệt là bài thơ KHẮC KHOẢI của nhà thơ THUỶ HƯỚNG DƯƠNG ! Xin có đôi lời cảm nhận khi đọc thơ của Thuỷ Hướng Dương: MỘT TRÁI TIM YÊU NỒNG CHÁY Trên đời này, có một thứ vô hình nhưng thực ra lại là hữu hình. Đó là TÌNH YÊU. Nó vô hình bởi vì không ai biết hình thù nó thế nào. Nó tròn hay vuông, mỏng hay dày, màu đỏ hay màu tím, to hay bé , nặng nhẹ bao nhiêu. Ngay cả định nghĩa Tình yêu còn khó nữa là. Nhà thơ tình cây đa cây đề của nền thơ Việt Nhưng Tình yêu lại là hữu hình, có thể cảm thấy được, nhìn thấy được. Chính vì thế, người ta mới biết tình yêu đẹp, tình yêu lãng mạn, tình yêu vụ lợi, tình yêu thực dụng, tình già, tình trẻ, tình yêu vĩnh cửu... Trên đời này, có một thứ rẻ nhất, nhưng cũng đắt nhất và quý nhất. Đó là TÌNH YÊU. Nói rẻ nhất, bởi vì đến với tình yêu, nhiều khi chẳng phải mất tiền mua. Có khi đôi trai gái yêu nhau với tình yêu sét đánh, chỉ một cái nhìn mà đem cả cuộc đời mình gắn vào nhau. Nhiều khi các anh lính đảo, chỉ qua những cánh thư với cô sinh viên, thế mà học đã kết thành tình yêu vĩnh cửu. Nhiều khi giao thông trên đường, va quệt xe vào nhau, đưa nhau vào bệnh viện rồi cảm nhau mà thành tình yêu. Nhưng tình yêu thì thật là quý và thật là đắt. Điều này thì ai mà chẳng biết, bởi chúng ta ai chẳng đánh đổi cả cuộc đời mình để dành cho tình yêu. Đối với đàn ông, Tình yêu là một phần của cuộc đời, Nhưng với đàn bà, Tình yêu là cả một Cuộc đời. Mất tình yêu, đàn ông mất đi một phần cuộc đời, nhưng mất đi tình yêu, đàn bà mất đi tưởng chừng như cả cuộc đời họ. Chính vì vậy, đọc bài thơ Khắc khoải của Thuỷ Hướng Dương ta mới thấy hết được Tình yêu đối với người con gái nó sâu nặng và đáng quý biết nhường nào. Vì tình yêu mà cuộc sống của họ chừng như mất thăng bằng, bị đảo lộn, bị chênh chao, nhiều khi sống trong trạng thái bồn chồn, phấp phỏng. Ta đã nghe câu ca dao: "Nhớ ai bổi hổi, bồi hồi Như đứng đống lửa như ngồi đống than". Người con gái trong thơ Thuỷ Hướng Dương cũng vậy: Khắc khoải sống, khắc khoải yêu Khắc khoải yêu, một tình yêu cháy bỏng. Ai cũng biết rằng, nếu tình yêu trôi đi bình lặng, thì ngọn lửa tình yêu nó chỉ cháy âm ỉ trong lòng. Không mãnh liệt, không ào ạt, không dư âm và không nhiều kỷ niệm. Nhưng nếu tình yêu có nhiều trắc trở, có nhiều xa cách, có nhiều nghĩ suy, day dứt đến nỗi lúc nào ta cũng phải khắc khoải để CÓ NHAU như vậy thì chẳng khác nào như ngọn lửa luôn luôn được gió thổi bùng lên và Tình yêu sẽ trở nên cháy bỏng và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mà Tình yêu của Thuỷ Hướng Dương lại được tâm nguyện như ngọn lửa thổi cháy lên suốt cả cuộc đời. Nửa đời tóc đã ngả màu Đến nửa chặng đường đời, tóc đã ngả màu, pha sương gió phong trần, gặp bao nhiêu trái ngang và đau khổ, tình yêu ấy vẫn còn khao khát, vẫn còn khắc khoải thì phải nói rằng tình yêu ấy mãnh liệt, bền chắc, tươi mới và đáng quý biết nhường nào. Chính tâm trạng khắc khoải đã nhóm lên nỗi khát khao trong con tim yêu một ngọn lửa tình cháy bỏng. Bấy lâu ngẫm thấy tiếng yêu Người con gái trước tình yêu, trái tim non trẻ thơ ngây cứ ngỡ rằng tình yêu thật giản đơn, trong trắng, dễ dàng với tới được và nó sẽ mang cho mình một niềm sung sướng đơn thuần như cây non đang trời khô hạn gặp mưa, như con người đang trời nắng oi được cơn gió thoảng. Thế nhưng, Tình yêu là là một đỉnh núi cao, đường lên chót vót, có nhiều chông gai cạm bẫy của cuộc đời. Ta nghe bài thơ tứ tuyệt nổi tiếng của nhà thơ Chế Lan Viên: Em gần gũi, em xa xôi Ở đây, người con gái chập chững bước vào Tình yêu cũng vậy. Tưởng chừng như chỉ giản đơn thôi, ai ngờ nó đầy gai góc và thật dài. Chính vì vậy, đòi hỏi con người ta, đến với Tình yêu, lúc nào cũng phải gắng sức, lúc nào cũng phải tự làm mới mình, lúc nào cũng cần phải vươn tới. Có như vậy tình yêu mới tràn trề sức sống, Xuân mới căng đầy nhựa cho búp Tình yêu. Ngay cả khi đã thành vợ, thành chồng, nhiều người cứ nghĩ rằng "bây giờ ta đã thuộc về nhau", đã là của nhau rồi, không cần phải chăm chút cho tình yêu đôi lứa nữa, mà sống theo đúng bản năng sở thích của mình. Điều đó thật sai lầm. Tình vợ chồng nó nặng về nghĩa tình chung thuỷ, ăn ở với nhau một ngày nên tình nên nghĩa. Nhưng ngoài tình nghĩa, tình vợ chồng vẫn cần phải duy trì tình yêu và tình yêu lúc nào cũng mới mẻ như cái thuở ban đầu. Có như vậy, tình vợ chồng mới đằm thắm, sâu đậm, luôn tươi mới và không kém phần lãng mạn. Trẻ có tình yêu con trẻ, già có tình yêu của tuổi già. Ai thiếu điều đó thì cuộc đời đâu còn thi vị nữa. Đọc đoạn thơ thứ ba của bài thơ Khắc khoải: Còn bao lâu đến thiên thai? Sao mà ta thấy người con gái lại cô đơn và buồn đến thế. Mới có nửa chặng đường, mới có mái tóc pha màu thôi, đang đi tới Tình yêu hoàn hảo mà tưởng tượng rằng tới cõi Thiên thai, người con gái đã cảm thấy sức nặng của cuộc đời trĩu trên hai vai gầy guộc, liễu yếu đào tơ. Hay là Tình yêu trong tâm hồn em lớn lao quá, chiếm hết cả mọi suy tư, sức lực của đời mình. Nếu có ai, ghé vai đỡ hộ, cùng chung gánh nước non, gánh tình yêu cùng em đi suốt chằng đường còn lại thì chắc là hai người rất hạnh phúc vì đã mang trong tâm hồn mình Tình yêu thực thụ và được nếm trải thử thách trên chặng đường đời. Em gái ơi, đừng tin vào số phận hẩm hiu, hay duyên kiếp bẽ bàng mà em hãy tin vào chính ngọn lửa trong trái tim mình để giành lấy tình yêu, giữ tình yêu và em sẽ đốt nó thành ngọn lửa cháy bùng sưởi ấm cho hạnh phúc suốt cả đời mình. Em sẽ không phải lo trốn chạy khỏi số phận, hay phải chôn vùi số phận hay hoá kiếp nó đi để tâm hồn em thanh thản. Em hãy bằng trái tim, khối óc, bàn tay của mình để dệt nên một tình yêu tươi đẹp. Không chịu theo phận số. Cụ Nguyễn Du đã từng dạy ta: "Xưa nay nhận định thắng thiên cũng nhiều " đấy thôi. Ta hãy nghe đoạn kết của bài thơ mà Thuỷ Hướng Dương đã viết: Cho em khắc khoải đêm tàn Em gái ơi! Phải thế chứ. Đêm sẽ dần tàn đi, vần thơ thức dậy và một ngày mới bắt đầu. Ta sẽ viết lên một vần thơ tươi mới, cho một ngày mơíi, và nhóm lên ngọn lửa mới cháy bùng lên ngon lửa Tình yêu mà cả đời em, cả đêm lẫn ngày, em khắc khoải bồi hồi. Tình yêu sẽ đến chói ngời như ánh nắng bình minh. Em ùa ra, đón nhận nó, em dang tay ôm nó vào lòng. Em hưởng thụ nó, cảm nhận tất cả những gì tốt đẹp của tình yêu. Em sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Tình yêu đã nằm trọn trong tay em, nhưng em không tự mãn. Em vẫn phải chăm sóc nó, vun trồng nó. Ngày mỗi ngày trôi qua, tình yêu sẽ lớn hơn, sâu đậm hơn, hấp dẫn hơn, lãng mạn hơn và tươi đẹp hơn. Dù biết thế, nhưng em vẫn phải khắc khoải, vẫn không quên đi nỗi niềm canh cánh trong lòng mình, trong suốt cuộc đời mình là hai ta phải có nhau. Ta nhớ lời trong một bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Sỏi đá cũng cần có nhau". Đúng, sỏi đá cũng cần có nhau, huống chi là con người, biết yêu, biết buồn, biết vui, biết tư duy và thương nhớ. Vậy thì con người phải cần có nhau. Điều khắc khoải của Thuỷ Hướng Dương tưởng là xa xôi nhưng thật là gần gũi, tưởng là nhỏ bé nhưng thực là lớn lao, vĩ đại, tưởng là viển vông nhưng thực là thiết thực vô cùng: CHỈ CẦN CÓ NHAU. Chỉ có trái tim của người con gái khao khát tình yêu, biết yêu, biết cái giá trị của tình yêu mới nói lên một điều tưởng chừng giản đơn mà chí lí đến vậy. Trái tim bao la và nồng cháy của người con gái thật đáng trân trọng và kính phục biết bao. Cho tôi cúi đầu trước trái tim nồng cháy ấy. Ước gì tôi được gặp một ngươi con gái có trái tim yêu vĩ đại và chân thành như vậy, cho dù chỉ được gặp ở trong mơ thì tôi đã hạnh phúc biết nhường nào. Thơ của Thuỷ Hướng Dương rất hay. Hay cả về cấu tứ lẫn hình ảnh. Cả bài thơ, không chỗ nào tác giả gồng mình lên, hay cố chơi chữ khó hiểu, đánh đố hoặc làm người đọc phải huy động hết tinh lực ra mà tưởng tượng. Câu thơ giản dị chân thành, tôi nghe như có hơi hướng mộc mạc chân quê của nhà thơ Nguyễn Bính hay Đồng Đức Bốn. Bài thơ giản dị, mộc mạc giống như người con gái đẹp cái duyên thầm, không cần cố phải trang điểm loè loẹt, son phấn trát dày, mà cái đẹp cái duyên vẫn hiện ra rõ mồn một. Người con gái đẹp tự nhiên chân thành, giản dị nên dễ gần và dễ yêu hơn nhiều những cô gái đã đươc make-up hiện nay. Lời thơ của Thuỷ Hướng Dương trong sáng, nhẹ nhàng, giản dị. Tôi nghĩ rằng, chắc tác giả ngoài đời cũng như vậy chăng? Câu thơ lục bát của Thuỷ Hướng Dương rất hay. Nhưng tôi ước rằng, nếu câu thứ tư, tác giả chỉ thay đi một hai chữ thì câu thơ sẽ giá trị lên nhiều lần. Thường thì trong câu lục hoặc câu bát, có dấu phẩy ở giữa, câu thơ phân thành hai nửa, thì hai nửa này là một tiểu câu đối thì mới hay. Thí dụ trong Kiều có rất nhiều câu, nhưng tôi thử nêu một câu ngẫu nhiên là: ”Trướng màn rủ thấp, ngọn đèn khêu cao" hoặc: "Đất thì thấp, trời thì cao".... Ở câu thơ này: "Trái ngang đã nếm, khổ đau đã nhiều": thì từ "nếm" - động từ, từ "nhiều - tính từ" nếu thay cùng là động từ hoặc cùng là tính từ thì câu thơ sẽ hay lên nhiều. Xin phép Thuỷ Hướng Dương, tôi thay thử một chữ nhé: 1- Động từ: "Trái ngang đã nếm, khổ đau cũng từng". (từng ở đây là từng trải) 2- Tính từ: "Trái ngang đã lắm, khổ đau cũng nhiều" Bài thơ Khắc khoải là một bài thơ hay về mọi mặt. Tôi xin chúc bạn viết được nhiều bài thơ hay như bài thơ này, để mang lại cho cuộc sống của bạn đọc nhiều sắc hương tươi đẹp của Tình yêu, nhất là những lời này lại được cất lên từ đôi môi hồng của người con gái. Xin cảm ơn bạn đã cho tôi những phút thăng hoa khi viết bài cảm nhận này. Phạm Thanh Cải Nhiều người khen thơ của Thủy Hướng Dương quá. Tôi cũng muốn làm một bài thơ về tình yêu để góp làm phông nền cho thơ của THD. Làm lục bát e rằng không thể xứng với thơ của bạn nên tôi đánh liều làm bằng thể thơ Đường luật. Biết rằng Đường luật vốn bị coi là gò bó và khô cứng (tuy được danh xưng là thơ hàn lâm) nên tôi tự dưng có ý nghĩ thử làm mềm Đường luật xem sao. Làm thế có lợi là nếu không hay thì cũng đỡ bị bạn chê THD ạ! Kiếm tìm Tôi kiếm tìm nàng qua giấc mơ Nhặt nắng Giọt nắng vàng rơi lúc cuối thu Bạn bè bốn phương ào ào khen cũng đáng. Mình thấp bé nhẹ cân, sợ chen vào bị dẫm bẹp, nhưng phải liều thôi.Bởi bạn bè khen nhiều rồi, đến lượt mình, mình khoái câu: Em đem phận số ra chôn. Còn góp ý, mình thấy thế này: Câu số 4 : "Nếm" và " Nhiều" không ăn với nhau. Thay " Nếm" bằng " Lắm" thì câu thơ trở thành một cặp của một tiểu đối vững chãi hơn chăng? Câu thứ 5: " Thấy" bị đóng quá. Thay bằng "Mãi" hay " Một" có đẹp hơn không ? Cố vắt óc để có vài lời làm quen. Còn cái bác TMTuân này. Mình biết cái tổ con chuồn chuồn của bác ấy rồi. Nhất định phải phạt nặng thôi. Hẹn một dịp vui vẻ ở Hà Nội. Mai LỜI YÊU Yêu phải sống, sống phải yêu Thì bây giờ quyết nói yêu Ta mình tạo mái thiên thai Bên nhau đâu dễ đêm tàn Phạm Minh Giắng "Ngỡ tình như gió thoảng chiều nắng oi" - đây là một trong những câu thơ tôi thích trong KHẮC KHOẢI của Thủy Hướng Dương. Tình yêu không dễ gì cân, đong, đo, đếm nhưng sự cảm nhận về nó thì không khó khăn gì. Nào là: Yêu nhiều nhưng được yêu lại chẳng được là bao; "theo tình tình phụ, phụ tình tình theo"; tình yêu cứ như trò chơi trốn tìm, tìm trốn... Vì vậy, khi Thủy Hướng Dương KHẮC KHOẢI với chuyện tình yêu đôi lứa đã dễ dàng nhận được sự đồng cảm, sẻ chia của người đọc... Bao nhiêu khắc khoải cuộc đời Buồn vui cay đắng ngọt bùi... ghét yêu... Phận hoa... được ít, mất nhiều Chữ Tình chữ Hiếu bao điều vấn vương Năm canh thao thức đêm trường Đầy vơi mong đợi nhớ thương...một người Tặng Thuỷ Hướng Dương Tặng Thủy Hướng Dương Em đem số phận ra chôn Ngờ đâu cây lại vẫn còn xanh cây Em ơi duyên ấy phận này Chữ yêu chữ phận mà cay đắng lòng Thả xa xót xuống dòng sông Trải theo năm tháng hóa đồng phù sa Mặn mòi bỡ ngỡ nụ hoa Nụ cười em với chan hòa ban mai Hay ra phết! Thế là thơ của THD có thể nhào nặn thành món mới được rồi! Đảm bảo là thưởng thức được. Có thể phát triển lên thành công nghệ chế thơ người thành thơ ta ấy chứ! Công nghệ này rất có ích cho các bạn học sinh bị bắt nộp thơ để làm báo tường của lớp chẳng hạn. Áp dụng công nghệ này đảm bảo có bài thơ mới hay trên cơ sở một bài thơ của tác giả nổi tiếng nào đây! Chú ý: Thơ của THD đầy nỗi niềm, tươi, mới, chất lượng cao. Đọc kĩ...hướng dẫn trước khi thưởng thức! Hi! Đùa tí nhé. Thơ hay mà dễ hiểu! Bận rộn thế mà vẫn có thời gian để mà khắc khoải nữa đấy! Quá giỏi! Đúng là :"khắc khoải". Mà đọc xong lại càng "khắc khoải"hơn. Xin chia sẻ cùng tác giả Thuỷ Hướng Dương đôi dòng cảm xúc. Tình yêu nào tóc sang màu Chà! lâu rồi mới lại thấy thơ người đẹp. VQ vốn kô thạo làm thơ để họa, chỉ xin ghép nối hai từ cuối của câu sáu làm hai từ đấu cửa câu tám trong bài trên của THD thử xem sao. Các bạn đọc cho vui nhé. Có gì xin thông cảm cho VQ hâm hâm này ... Khắc khoải sống, khắc khoải yêu đã nhiều ngẫm thấy tiếng yêu thật dài lâu đến thiên thai? xênh xang khắc khoải đêm tàn ... Nửa đời còn ngẩn ngơ yêu ... Bài thơ đầy nỗi niềm. Chúc Thủy Hướng Dương luôn có nhiều thi phẩm tươi, mới, chất lượng cao. |