XÁC XƠ VÙNG LŨ
(cùng chia sẻ với miền Trung)

Trần Trọng Tâm
Ai làm bầm dập xác xơ
Nhà trơ trọi vách, phạc phờ đất nâu
Họa trời nghiệt ngã vậy sao?
Kẻ sống người chết cơ cầu tứ phương
Miền Trung ơi! Thật thê lương!
Lật trong gốc, bụi - người thương đi tìm!
Thuỷ thần hung bạo nhấn chìm
Cuốn trôi thể phách, còn dìm tận đâu!
Người còn đói lả, khát sâu
Trắng tay trôi tuốt đớn đau khôn cùng..
Lưng trần vật lộn vẫy vùng
Tội chi? Trời đất hành tung cõi người?
Xác xơ ngày lũ qua rồi
Câu thơ đuối sức kêu trời thấu không…
T.T.T
_______________
Tác giả Trần Trọng Tâm
(Liễu Đề- Nghĩa Hưng-
Email : trantamlieu@yahoo.com.vn
Điện thoại: 0973 676 756
|
bai nay rat hay tui muon duoc bai tho viet ve . Thay , Co giao Thank you ! Very good........ Đúng như Vũ Thiên Kiều nhận xét. Bài thơ của Trần Trọng Tâm là sự chia sẻ thống thiết với miền Trung bão lũ. Có điều, bạn viết:Tội chi? Trời đất hành tung cõi người. Hành tung là một cụm từ dùng để chỉ dấu vết về những hành vi của một người nào đó. Ví dụ, người ta nói truy tìm hành tung của kẻ trộm, chẳng hạn. Chứ hành tung không có nghĩa là hành hạ hay hành hung. Mai không còn đủ nhanh nhạy để hoạ thơ các bạn. Nhân đây, Mai xin góp một bài ngắn, cũng gọi là chia sẻ với nỗi đau của miền Trung ruột thịt: Ai làm rừng oán, núi hờn Mưa cuồng, gió quật tơi bời Rừng trơ đất lở, núi phơi đá mòn Lũ tràn lúc mẹ ôm con Lũ vùi khi vợ chồng son trên giường Bao nhiêu cụ tóc như sương Bao nhiêu em tuổi đến trường chết oan Ruộng vườn nhà cửa tan hoang Những người sống sót hỏi còn gì đây Năm sẽ chậm, tháng sẽ chầy Đói cơm rách áo đoạ đầy nắng mưa... Đau này đau đến bao giờ Khổ này đã tận khổ chưa hỡi trời ! Ai dồn thêm hoạ người ơi Hồn oan rừng núi trả lời đó chăng ? Mai. Bài thơ của tác giả Trần Trọng Tâm là sự chia sẻ thật thống thiết với miền Trung bị bão lũ. Những câu thơ đựơc tác giả thốt ra tự đáy lòng, hoà mình trong nỗi thương đau mất mát về người, về của mà miền Trung phải gánh chịu. "Ai làm bầm dập ác xơ? Hoạ trời nghiệt ngã vậy sao? Tội chi? Trời đất hành hung cõi ngừơi" hàng loạt câu hỏi đựơc tác giả đặt ra, đặt ra nhưng đâu chờ câu trả lời mà đặt ra để nhấn mạnh cái thiên tai đã họa vận, đã đối xử quá cay nghiệt tàn ác với cõi người đó thôi. Câu kết tác giả viết thật khéo "Câu thơ đuối sức kêu trời thấu không". Đồng cảm với đồng bào miền Trung đến nỗi tâm hồn như nhuốm màu đau thương khôn cùng, nên câu thơ cũng vì thế mà đuối sức không đủ sức để vút lên kêu thấu trời cao. Cũng có thể tác giả ví nỗi cảm thương, chia sẻ của mình đối với miền Trung là nhỏ nhoi ít ỏi quá, làm sao để thấu trời, để bù đắp cho miền Trung mau chóng khắc phục các hậu quả do thiên tai gây ra. Thế nên rất cần sự đồng tâm hiệp lực của tất cả mọi người cùng góp sức để giúp cho Miền trung vơi bớt xác xơ và trọng tâm chính là kêu trời cho thấu vậy - đừng gây ra bão dông mưa lũ nữa. Cảm ơn bài thơ thật sâu sắc và TK nhận thấy những câu thơ không đuối sức tí nào đâu tác giả TTT nhé. Chúc anh có nhiều thơ hay hơn nữa.VTK Trải qua bão lũ lớn. Câu thơ cũng bị hụt hơi. Đợt ủng hộ đồng bào miền Trung tôi đóng góp được bốn mươi nghìn đồng tiếp sức cùng đồng bào. Nay xin tiếp sức với bài thơ này THƠ GỬI MIỀN TRUNG Xoá nghèo, nghèo lại nghèo xơ Nhìn nhà nhìn đất, thẫn thờ còn đâu Dồng bào nghĩ nặng tình sâu Miếng cơm ngụm nước, qua cầu tha, phương Người thương thương nhớ người thương Lật từng gốc bụi, mảnh nương, gọi tìm Em thơ thoát khỏi chết chìm Cha ời mẹ hỡi! Biết tìm nơi đâu Qua đói lả, khỏi khát sâu Lại từ tay trắng vá khâu tạm dùng Gian lao luyện sức vây vùng Thương đau mới biết thuỷ chung cõi người Câu thơ, nức nở, tiếng cười Trời cao nào sánh lòng người thấu chung. Phạm Minh Giắng Chia sẻ chứ không phải chia xẻ đâu! Sửa đi BBT ơi! |