ĐẦY VƠI
Đậu Phi Hùng
Chiều lưa thưa gió lay phay
Cơn mưa xa xót vai gầy tái tê
Eo thon hờn dỗi tóc thề
Trêu ngươi vệt nắng ngủ mê cuối trời
Đường sâu chiếc bóng đơn côi!
Có người lữ khách mải chơi quên mùa
Hỏi lòng gió lạnh về chưa?
Thắp lên ngọn nến cho vừa nhớ thương
Áo nào ôm đủ sầu vương
Ủ tròn hơi ấm mùa sương giá về.
Đ.P.H
__________________
(Khánh Hoà)
Điện thoại: 0905 524 310
Email: hung_picasso@yahoo.com
|
Những từ như "gió lay phay "..."vệt nắng ngủ mê ",theo tôi nghĩ là dùng được .Lời thơ phải có tý mộng mơ ,huyền ảo pha với thật chứ . Đôi lời với bài thơ của Bạn Nguyễn Đức trường Biết làm thơ có cả "mai" Mà sao lại hỏi lay phay gió gì? Cả khi nắng ở trong mê Một tia hy vọng xa quê mong chờ. Bài thơ có bố cục không đủ để tải hết nội dung như tác giả nói .Vậy nên mọi người đọc xong không hiểu tác giả nói gì lả có lí. Dù sao cũng xin cảm ơn tác giả . Rất cảm ơn bạn Ngọc Tuấn Văn Trọng Hùng và Nguyễn Đức Trường đã có lời, và hoạ thơ bài "Đầy vơi" của Đậu Phi Hùng. Có lẽ lời khen của bạn Ngọc Tuấn hơi quá ưu ái cho ĐPH quá. Làm thơ có bài hay bài dở là chuyện thường tình. Cảm nhận thơ văn lại muôn hình muôn vẻ chẳng ai giống ai. Nhưng tinh thần thiện chí phải đúng mức độ. Cụ nguyễn Du từng viết: "Cùng trong một tiếng tơ đồng Nên việc bài thơ của ĐPH được hiểu như trên thật lệch lạc. Đây là bài thơ ghi lại khoảng khắc bất chợt một chiều mưa đông lạnh lẽo một bé gái chừng mười bốn mười lăm đang đơn độc trên đường phố thưa vắng người với "mẹt hàng" thuốc lá, vài xấp báo...thật đơn chiếc, tội nghiệp. Bạn NĐT và VTH có băn khoăn về từ ngữ dùng trong bài thơ và có ý xúc xiểm như thế thì hơi thiếu cầu thị khi không hiểu bài thơ mà đưa ra lời nặng nề như thế có phải lẽ chăng? "Chiều lưa thưa" không chỉ miêu tả cảnh đơn thuần "không thấy gì" như bạn nghĩ. Vì đọc thơ kiểu như quý bạn đây không thấy, không hiểu thì đúng rồi. "Chiều lưa thưa" gợi hìnhảnh về một buổi chiều phố vắng thưa thớt người qua lại, đồng nghĩa với niềm hi vọng mong manh của bé gái kia cũng hiếm cơ may kiếm được chút tiền từ cuộc mưu sinh gian khó. "Gió lay phay" là gió không quá mạnh mang theo mưa nhẹ , thi thoảng lại phả vào đôi vai gầy cháu bé vài giọt nứớc lạnh "tái tê". Trong ngữ cảnh đó thì làm gì có nắng mà "vệt nắng ngủ mê" ở đây chỉ là hình ảnh biểu tượng gợi nỗi khát khao được sưởi ấm cho những kiếp người nhỏ bé như em gái kia và bao đứa trẻ có hoàn cảnh tương tự dưới gầm trời này. "thắp lên ngọn nến" là thắp lên cái tình yêu thương mong ước về một cuộc sống tốt đẹp cho người nghèo. Hình ảnh này gợi nhớ đến hoàn cảnh em bé bán diêm nghèo khổ bất hạnh lang thang kiếm sống trong truyện của An-đéc-xen trong đêm giáng sinh lạnh lẽo tội nghiệp... ĐPH cung cấp hoàn cảnh bài thơ để anh có cơ sở hiểu đúng hơn bài thơ, những đoạn còn lại chắc không quá khó để các anh không hiểu và đau đầu như thế. Các anh nói cái tật khoe từ, ngữ ư? Làm thơ mà không khoe từ, ngữ thì khoe cái gì? Và anh cho rằng đó là cái bệnh thì quả là anh hơi quá lời chăng vì các tiền bối trong làng thơ xưa nay không coi trọng từ, ngữ trong thơ? Cụ Đồ Chiểu từng nói: Văn chương ai chẳng muốn nghe ĐPH thiết nghĩ những phán xét của NĐT và Văn Trọng Hùng thật thiếu cầu thị trên một diễn đàn đầy tính văn hoá như lucbat.com. ĐPH rất sẽ tiếp thu ý kiến thiện chí, nếu quả thực bài thơ này của tôi còn có những điểm gây khó hiểu đối với các anh. "Gió lay phay", mưa lắc rắc "Chiều lưa thưa, Gió lay phay" Tôi xin "lạy" những từ này. Tôi xin ! "Mưa lay phay", đã nhìn quen "Gió lay phay", chẳng biết nhìn làm sao? Ngủ mê thì nắng thế nào? Ôi chao khó hiểu. Ối chao đau đầu. Toi đọc mãi mà chưa hiểu được tác giả noi ji ? Từ ngữ cưs thấy khoe hêt ra ... Cai tật này rất nhiều bạn đã mắc phải mà độc giả nào đó đã có lần gop ý. Xin bạn hết sức thông cảm nếu có điều ji k phải thì cũng đại xá cho ! Quý mến gửi nhà thơ Đậu Phi Hùng! Tôi từng đọc khá nhiều bài thơ thơ lục bát của anh đăng trên lucbat.com mỗi bài thơ đều đem lại cho tôi những cảm xúc khá ấn tượng. Thơ anh nhuần nhuyễn, tự nhiên, khá nghề. Đọc bài thơ "Đầy vơi" thấy tứ thơ hay, ngôn từ chắt lọc, tình thơ phiêu lãng, man mác một nỗi niềm khát khao sẻ chia và gắn bó. Mùa đông về ta cần một vòng tay ấm, một mái ấm yêu thương ...tôi nhận ra thi cảm ngôn từ trong bài thơ thật ý vị và có nhã hứng nối vần hoạ lại bài thơ mộc này góp vui cùng chiếu thơ lucbat.com. ĐẦY VƠI (Bài hoạ thơ Đậu Phi Hùng) Tái tê xa xót vai gầy Cơn mưa thảng thốt lay phay gió về Cuối trời vạt nắng ngủ mê Xót xa hờn dỗi tóc thề eo thon Đơn côi chiếc bóng mỏi mòn Quên mùa lữ khác héo hon đường về Ngoài song ngọn gió lê thê Nhớ thương thắp nến bốn bề phiêu diêu Sương rơi cây lá tiêu điều Vòng tay ấm áp ít nhiều đầy vơi. Ngọc Tuấn |