THÔI EM CỨ ĐI ĐI

Vũ Tuấn Anh
Thế là đò đã sang ngang
Mình tôi ngơ ngẩn đa mang một mình
Em đi, mang cả mối tình
Xung quanh tôi… bỗng lặng thinh không người
Em ơi có nhớ một thời?
Chúng mình ấp ủ suốt đời sống chung
Bây giờ chẳng thể bước cùng
Thôi em đi! Chớ ngập ngừng… khổ nhau!
25-11-2009
V.T.A
____________
Tác giả Vũ Tuấn Anh (Hà Nội)
Email: nguoilamcam26@yahoo.com.vn
|
Bài thơ ngắn nhưng rất hay. Mình không hay thơ thẩn, nhưng đọc xong bài thơ này cũng cảm thấy thẩn thơ... Cảm ơn LC đã cho mình nhớ lại những ngày xưa...
Sang sông mang nỗi lòng đau
Đọc bài thơ thấy một người đứng tuổi đa tình,bồi hồi nhớ người xưa,hay lắm cám ơn tác giả
bài thơ ngắn, ý thật dài Mối tình sẻ nứa, chia hai chằng đường... Bên này, bến ấy sông "Thương" Nghe như tiếng khóc đoan trường tân thanh Đọc bài thơ nhỏ của anh Tôi như sống lại mốt tình thuở xưa Đây là...thơ sao? Văn vần đấy chứ! GỌI MÌNH LÒNG BUỘT TIẾNG 'ƠI' Phận mình đò sạt đa mang Đơn chèo cả sóng quá giang mỗi mình Mù sương bàng bạc lặng thinh Sớm khuya bì bõm khối tình dặm khơi Gọi mình lòng buột tiếng "ơi" Sao quen như lúc trong đời có nhau Gắng chèo đoạn chót dòng sâu Một mai lao tiếp nhịp cầu biết ai... SÁO À...SÁO ƠI...! Thế là Sáo đã sang sông Mình tôi đau đáu... sóng lòng ngẩn ngơ Vào ra ...khôn dại... hững hờ... Như đò lạc bến ...biết nhờ cậy ai ! Năm canh thao thức...thở dài Còn răng chi rứa...hôm mai chúng mình...! Sáo đi để lại bóng hình Con tim tôi phải nặng tình...Sáo ơi ! Phạm Văn Tự |