THU NGHIÊNG
Trần Kiêu Bạc
Nghiêng về một phía mùa Thu
Rơi thêm lá đỏ trời như giao mùa
Chiều qua lạc tiếng gió đưa
Gió nghiêng chở những âm xưa vọng về
Chạy quanh vòng dưới chân đê
Thu khao khát một lời quê hẹn hò
Nghiêng sông cho nhớ con đò
Nghiêng Thu để lá trầm tư phố vàng
Nghiêng đôi mắt biếc trong ngần
Mắt Thu tha thiết về ngang lối nầy
Nghiêng câu lục bát cho đầy
Cho Thu thêm ấm cho dài nhớ thương
Đêm nầy nghiêng sợi mưa tuôn
Nghiêng qua cho đổ lá buồn Thu ơi!
T.K.B
__________________
Liên hệ tác giả: Trần Kiêu Bạc
Email: trankieubac@gmail.com
|
Thu nghiêng chỉ của riêng người Vậy sao ta lại ngậm ngùi theo thu ? Câu thơ nào cũng thấy... Nghiêng! Đọc đâu cũng thấy... Thu riêng của người Nửa vòng trái đất xa xôi Vẫn nghiêng cùng với mảnh trời quê hương! Những điều giản dị, bình thường Sao lung linh thế qua gương thơ này Thu nghiêng, nghiêng ngả… mà say. Hoạ sao cho hết tình này gửi quê. NGHIÊNG NGHIÊNG THU (Bài hoạ thơ Trần Kiêu Bạc) Nghiêng nghiêng hong nắng cành Thu Lắt lay lá khóc, vẫn chưa giã mùa Lách qua khóm trúc, đong đưa Nghiêng nghiêng gió vịn lời xưa kéo về Bồn chồn ngóng đợi ven đê Đắm say Thu cảnh, duyên quê, giọng hò Nghiêng nghiêng sào cắm đợi đò Thu suy tư, ngõ phủ khô lá vàng Mắt Thu trong đẹp vô ngần Nghiêng nghiêng quyến rũ, níu sang bên nầy Nghiêng câu Lục sóng sánh đầy Vững câu Bát để Thu dài yêu thương Cuối ngày nghiêng giọt Thu tuôn Nghiêng nghiêng một thoáng Thu buồn em ơi! Trần Mạnh Tuân Thoáng chạm lời mà hơi Thu đã đầy túi. Có ai đó đang cầm Mảnh vỡ của Ngày xưa hun hút Phố vàng. Có ai đó đang cố tình sờ vào Khoảng trống bí mật của mùa cũ hoang hoải Nhớ thương. Có ai đó đang đặt Môi hôn lên Ký ức trầm tư trong ngần Mắt biếc. Thu nghiêng của Trần Kiêu Bạc có những dòng phảng phất nét tài hoa, ám ảnh, vọng về, bám riết lấy trí nhớ: Chiều qua lạc tiếng gió đưa Gió nghiêng chở những âm xưa vọng về. Câu thơ chầm chậm chuyển động, như cỗ xe hoài niệm đuổi bắt khiến cho không ít người phải vội vàng lật sổ, tìm lại những trang nhật ký ngày nào xa vắng, chợt thấy lòng mình run rẩy rụng đầy, vang rền xác lá. Bài thơ nhẹ nhàng, Thu nghiêng nghiêng, bất chợt xoè tay ra hứng: Nào lá đỏ, âm xưa vọng về; nào trầm tư phố vàng khao khát; nào cho dài nhớ thương, lối này... Tất thảy tụ thành Ký ức đẹp và buồn. Mùa Thu là của nhiều người, đâu phải của riêng ai, mà sao đuôi mắt mình có giọt nước mắt, nhớ thương về một người, về lối cũ vời xa: Đêm nầy nghiêng sợi mưa tuôn Nghiêng qua cho đổ lá buồn Thu ơi! (Trần Kiêu Bạc) "Thu nghiêng" của TKB hay quá. Mạn phép tác giả cho QN góp vài chữ ... TÌNH THU Chênh chao lá đổ chiều thu Lao xao trước ngõ ngỡ như gọi mùa Vàng hanh hạt nắng đong đưa Bên sông bóng ngả ngày xưa quay về Tình cờ một thoáng ngoài đê Nao nao bởi khúc tình quê ai hò Sông Thu đã tiễn bao đò Chung chiêng tấc dạ sầu tư võ vàng Trời thu đong nỗi ngại ngần Khóac màu mây xám giăng ngang đời nầy Sương thu đong nhớ thật đầy Niềm tin nối lại ngày dài yêu thương Mưa Thu cứ nặng hạt tuôn Men cay ai ủ mà buồn Tình ơi ... 15/11/2009 Rất cảm ơn và mong được giao lưu học hỏi nhiều hơn. Chúc sức khỏe đến Trần Kiêu Bạc và các bạn thơ! Quỳnh Nguyễn |