NGÃ BA CHIỀU

Bùi Đình Hiển
Chiều xuân tìm lại tuổi thơ
Đò lơ thơ bóng, đường thưa thớt người
Đi tìm giọt nắng mồ côi
Cuối đường gặp chiếc lá rơi cuốn vòng?
Bước đi trời đổ cơn dông
Quay về đất dính níu lòng bàn chân
Ngã ba lại đứng tần ngần
Sông sâu bến vắng chiều dần dần buông.
Cuối trời sao mờ trăng suông
Một mình với ngã ba đường. Về đâu?
B. Đ.H
___________
Tác giả Bùi Đình Hiển
Điện thoại: 0436416163
E-mạil: hienbuidinh@ymail.com
|
Bài thơ cuốn hút tôi như cái lá cuốn vồng. Cột bài thơ thế này là đủ lắm rồiảm nhận tuổi thơ của tác giả cũng là cậu bé mồ côi. Cũng như tôi . Tuổi thơ mồ côi. cái độ mười một mười hai tuổi có những buvới mổi chiều như thế này đây. Những khi bà nội chửi rủa kinh hoàng. Khi đó tôi không hiểu tại sao bà lại chửi rủa tôi dữ vậy. Sau này mới hiểu. Bà nội và bà ngoại ghét nhau lắm. Hai nhà lại ở gần nhau. Những lúc bà nội muốn chửi bà ngoại thì bà lại mượn cái đầu tôi để trút đủ điều độc địa kinh hoàng. Tôi chẳng hiểu sao cả. Nước mắt tôi tràn ra , lủi thủi bỏ đi trốn tránh sự chửi rủa. Cũng đứng ở ngã ba đường thế này. Bước đi trời nổi cơn dông. Quay về đất dính níu lòng bàn chân. Tôi chẳng biết đi đâu. Lê bước nặng nề về đình làng nằm ngủ. Sáng ra lại về căn nhà buồn tủi mà nơm nớp chờ những trận chửi rủa ập đến. Chắc tác giả tìm được một ngả đường để đi. Đến hôm nay trở lại ngã ba này. Ký ức xưa. Tuổi thơ trở lai với một bài thơ thế này là đủ lắm rồi. Tôi cũng có lúc muốn viết cái gì đó về tuổi thơ, mà không thể viết nổi. Tôi không muốn khơi lại những nỗi buồn tủi xưa. Bài thơ này đã khiến tôi không kìm được. Nỗi buồn tủi đã ghìm chặt nó lại bật ra rồi Tổng thể bài thơ ngắn gọn và súc tích riêng câu thứ hai từ dưới lên có phải là nhầm lẫn hay không?Nhưng tôi thấy chưa ổn lắm về cách gieo vần theo tôi nghĩ nên thay từ''mờ''=''khuyết'' vừa cùng nghĩa vừa hợp vần hơn. |