Chủ nhật, 14/06/2026,


Bạn quê Lục bát (Nguyễn Mậu Hùng Kiệt) (13/11/2009) 

BẠN QUÊ LỤC BÁT

 

             Nguyễn Mậu Hùng Kiệt

 

 

I.

 

Gặp nhau lại hẹn

- Tau về !

Rượu dăm ba chén

- Yêu quê lắm mầy!

Rạ rơm được bữa đòi say

Thằng chênh vênh nhớ

Thằng lay lắt buồn...

 

Thế rồi

chớp bể mưa nguồn

Bạn quê lỗi hẹn

Cánh buồm rong chơi…

 

 

II.

 

Lục bát là lục bát ơi

Về đâu câu hát một thời í... a...

Lục bát là lục bát à

Cánh cò

cánh vạc

bỏ ta về trời

Trăng vàng

phố thị rong chơi

Và em

giờ đã người nơi đô thành

 

Ngồi buồn nhớ quẩn nhớ quanh

Nghêu ngao lục bát giữa hanh hao chiều

 

N.M.H.K

 

 

____________

 

Nguyễn Mậu Hùng Kiệt - ĐT : 0905078457

Phòng GD&ĐT Quế Sơn – Quảng Nam

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Ngọc Sáng - sangday@rocketmail.com - 01696949085 - KP1A-TT Nghèn-Can Lộc-Hà Tĩnh  (Ngày 13/11/2009 09:41:29 AM)

Từ ngữ trong thơ rất chất nông thôn,người miền Trung cả mà nên cũng xin có đôi dòng cảm nhận.

Bạn Quê Lục Bát

(hoạ lại bài cùng tên của Nguyễn Mậu Hùng Kiệt)

 

Nhớ bây tau vội quay về!

Rượu nhà ngon,thật tau mê mẫn mầy!

Lâu ngày gặp lại đòi say

Quấy quần rơm rạ lắt lay vui buồn...

Thế là lá rụng cội nguồn

Bạn bè mỗi đứa một đường rong chơi...

 

***

Câu thơ lục của tôi ơi!

Cùng ta đi suốt thuở thời í...a...

Bát gieo vần lục í...à...

Cánh cò,cánh vạc giăng ra biển trời

 

Đèn vàng phố thị về chơi

Ngày xưa em cũng một người Quế Sơn

Ngồi buồn mang nhớ mượn thương

Viết dòng lục bát tỏ tường ngưởi em.

  Đinh Thường - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - 16/111 Đường Đông Khê, Q. Ngô Quyền, TP. Hải Phòng  (Ngày 13/11/2009 09:44:20 AM)

Hai khổ thơ trong bài "Bạn quê Lục Bát" của TG Nguyễn Mậu Hùng Kiệt khá súc tích về nỗi nhớ bạn và người thương.

Qua đó ta thấy tình quê trong tác giả sâu nặng biết nhường nào. Lục Bát của Nguyễn Mậu Hùng Kiệt rất tự nhiên, lại lên xuống dòng theo ý tưởng và sử dụng phương ngữ như: "tau" rồi "mầy" giống như một số người đã làm. Chứng tỏ Tác giả có dụng công đổi mới Lục Bát.

Xin góp "nhớ" cùng Tác giả:

Tình quê đã hẹn - Tau về!

Rượu lòng ba chén - Tau say khướt mầy!

Cỏ rơm thương quá nên say

Mầy đi tau nhớ Quê day dứt buồn ...

Thế rồi Xuống bể lên nguồn

Con thuyền lỡ bến cụp buồm đợi chơi.

Các bài khác: