MỘT NGÀY

Nguyễn Cảnh Bình
Một ngày ngọn gió hanh hao
Đưa em tất tả xanh xao theo chồng
Tường nhà héo rũ trầu không
Anh về lối nhỏ tơ hồng xác xơ
Chắc vì xe lỗi duyên tơ
Buồn nên đã bỏ dậu thưa về giời
*
Một ngày gió cả diều rơi
Em tôi nhặt được một đời không đưa
Thế là tôi mất tuổi thơ
Thế là tôi đến bây giờ đơn côi
Thế là tóc bạc da mồi
Đi qua ngõ nhỏ uống lời em ru
_____________
Nguyễn Cảnh Bình - ĐT: 0913854069
Email: canhbim@gmail.com
|
Trứơc tiên xin cảm ơn Lucbat.com đã biên tập lại hai bài thơ Tơ hồng và bài Cánh diều rơi thành một bài và lấy tựa đề :Một ngày để gửi đến đông đảo bạn đọc . Hôm BBT sữa bài và gửi thư vào xin ý kiến mình thấy rất thú vị ở cái tiêu đề Một ngày và rất hay khi kết hợp hai bài thơ làm một mà lại rất khớp về nội dung muốn chuyển đến độc giả. bây giờ nghĩ lại cái tiệu đề Một ngày rất hay và rất hợp với nội dung bài thơ . Trong ba vạn sáu ngàn ngày của một vòing đời con người ai ai cũng có một ngày vô tình mà mất cả , ai ai cũng có một ngày ngẫm ra mình đánh mất tình yêu từ khì nào khọng hay , ai ai cũng có một ngày nhận ra mình yêu và nhân ra sư cần thiết của tình yêu thì đã quá muộn . Nhưng biết trách ai khi tạo hoá vô tình và tình yêu thường không tỉnh táo cho mọi lời giải thích . và một ngày của Tôi cũng vậy :thật buồn mà không phải mình buồn mà dây tơ hồng buồn .Chử tình trái ngang không phải do mình mà do lỗi se tơ và người làm ra lỗi đã nhận trách nhiệm về mình và đã sữa lỗi.( bỏ dậu thưa về trời ). Thật ra đó là biểu hiện sâu sắc của lòng vị tha khi tình yêu đổ vỡ. Trách chi ai , ai nở trách khi nhìn em " tất tả xanh xao theo chồng .Trách được ai khi em không tự ra đi mà : Một ngày ngọn gío hanh hao Đưa em tất tả xanh xao theo chồng Bạn , tôi , ai ai cũng có một ngày như thế .Biên tập chắc cũng vậy nên lấy cái tiêu đề thật hay. Khổ sau bài lại có Một ngày nhưng Một ngày này là do tôi : mãi mê với cánh diều lên trên trời .Cho đến khi gió cả mới nhận thấy chữ yêu trong mình thì quá muộn cho nên nhận lấy cái kết cục : Đi qua ngõ nhỏ uống lời em ru là phải lắm.Đó là sự trả giá cho cái vô tình đến thờ ơ trong tình yêu. Đúng như bạn Hoàng Anh nói sau khi đọc xong mình cũng bị ám ảnh lạ lùng có lả do chúng ta ai cũng có một ngày thi vị như thế nên cảm thấy bài thơ viết cho riêng mình thôi nên cứ muốn đọc lại lần nữa . Một lần nữa cảm ơn Lucbat.com rất nhiều . Lâu nay do đi công tác ra Bắc liên tục nên không có thời gian nhiều cho Lục bat chứ không phải "Nâng cao cảnh giác "như bạn Hoàng Anh nói đâu . Mình đã xuất bản tập Chút phận làm con 200 trang khoảng 200 bài thơ NXB VN HCM . Mình sẽ nhờ đơn vị tổ chức tặng bộ đội trường sa và hoàng sa mỗi nơi 100 cuốn cho chiến sỹ đọc khi rỗi việc . Tác giả đã rất khéo khi dùng hình ảnh một ngày để nói lên nỗi lòng buồn vương khi người ấy đi lấy chồng. Một ngày- ngày người ấy lên xe hoa mà lòng tan dạ nát đến nỗi mất cả tuổi thơ và đơn côi suốt cuộc đời. Đến khi tóc bạc da mồi vẫn mơ nhớ về người xưa, vẫn đi về ngõ ấy để "uống lời em ru". Nhưng chắc "em" khi này đang ru cháu phải không tác giả. Thế mới thi vị và tình chứ. Xin gởi tác giả mấy câu nhé: Vạn ngày sống chẳng ngẩn ngơ Một ngày lại bỗng thẫn thờ khổ đau Em đi bởi lễ cau trầu Bỏ anh ở lại với sầu thiên thu Đơn côi trong áng mây mù Vẫn mong uống trọn lời ru xế chiều. bài thơ của anh Cảnh Bình ám ảnh lạ lùng! Ám ảnh thế nào thì tuỳ vào cảm nhận riêng của mỗi người! Không thấy anh cho ý kiến, cảm nhận và lời bình dưới mỗi bài thơ của các tác giả khác. Anh Bình nâng cao cảnh giác rồi nha! Chỉ vì có máy vần thơ Các bác ơi ! "Thế là tóc bạc da mồi" Chân run qua ngõ "uống lời em ru" Thế là ông lão dại khờ Đứt dây diều để bây giờ đơn côi. Tiếc thật ! Thân gửi anh Phạm Minh Giằng Rằng bà ru cháu à ơi Động lòng tóc bạc da mồi...rưng rưng Hì...hì... Tôi cũng xin phép tác giả họa lại cho thêm rộn lòng Một ngày ngọn gió hanh hao Đưa em, anh phải đem trao cho chồng Góc tường, héo úa trầu không Anh về, mấy lối tơ hồng rũ theo Còn chi nữa để mà trèo Lỗi xe duyên nợ, về theo xác tình Diều rơi, gió cả, một mình Em tôi nhặt được, ôm tình, ấp yêu Thế là tôi mất cánh diều Tuổi thơ cũng lạc, muôn chiều đơn côi Bây giờ, tóc bạc da mồi Chiều ngang qua ngõ, nhặt lời em rơi Thân ái! Bài thơ : MỖI NGÀY LÀ MỘT NGÀY (Hoạ bài MỖI NGÀY) Mỗi ngày là một ngày vui Xanh xao chỉ tội bùi ngùi xót xa Hao gầy hanh cả mượt mà Tơ hồng héo rũ,trầu già xác xơ Say tình lỡ mối duyên tơ Xe hoa đưa đón dậu thưa về trời Một ngày lặng gió diều rơi Bay qua dương thế dạt bồi cổ xưa Vậy là hết cả tuổi thơ Vậy là lẻ bóng bây giờ đơn côi Vậy là tóc bạc da sồi Vắng em,khao khát ngỏ lời yêu em. GÓP MẤY LỜI VUI Chỉ xin góp mấy lời thôi Một câu hay! để đọc rồi ngẩn ngơ: "Chắc là xe lỗi duyên tơ Buồn nên đã bỏ dây thưa về trời" Nhưng mà câu cuối thì hơi Ông già lẩm cẩm nói lời đùa thôi Mình đã tóc bạc da mồi Thì em cũng vậy, còn ngồi ru chi Không viết gì thêm nữa! Bài hoạ đã gói ghém tất cả rồi mà! Tặng anh Cảnh Bình và bạn đọc Thiên tình sử...diều! THIÊN TÌNH SỬ... DIỀU! Gặp đây lại... Cánh diều rơi, Cánh diều em nhặt... một đời ai hay? Giờ đây lại đến... Một ngày! Tóc sương! Chưa bạc tình! Say ngọt ngào! Vẫn là... ngọn gió hanh hao Vẫn là... bỏ lại trăng sao, theo chồng Vẫn là... phận đã, tình không Vẫn là... duyên kiếp tơ hồng lơ xơ Vẫn là... lỗi hẹn xe tơ Vẫn là... bay bổng, diều mơ lên giời * Vẫn là... gió giật, diều rơi Vẫn là... em nhặt, giữ rồi chẳng đưa Vẫn là... qua tuổi ấu thơ Vẫn là... tôi, tận đến giờ đơn côi Vẫn là... tóc bạc da mồi Vẫn là... tình cũ một đời không phai. Trần Mạnh Tuân |