TIẾNG GẬY KHUA

Lương Thế Phiệt
Người mù đeo kiếp lang thang
Gậy khua khắp chốn dọc ngang bốn mùa
Mang nghèo bán chẳng ai mua
Nhiều khi thành thứ trò đùa thế gian
Người nhìn dọc - kẻ nhìn ngang
Nửa thì cay đắng nửa nhàn nhạt trôi
Tiếng khua vào tận tim người
Mà nghe nhoi nhói mảnh đời bão giông
Tiếng nào lùa giữa đêm đông
Tiếng canh cách buốt tiếng cồng cộc đau
Tiếng nào lạc giữa tàn thâu
Phố heo hút vắng gió sầu rung cây
Chỉ mơ nhìn rõ bàn tay
Để xem trời đất vơi đầy ra sao
Chẳng cần biết thấp biết cao
Gậy khua từng tiếng chọc vào nhân gian
L.T.P
_______________
Vân Tra, An Đồng, An Dương, Hải Phòng
Điện thoại: 0977491935
Email: jupiter_k30502@yahoo.com
|
Chào Tác giả của bài thơ TIẾNG GẬY KHUA .TN đọc bài thơ này của anh thật hay ,tiếng gậy khua của người mù luôn làm cho nghe xúc động.TN cũng từng đọc một bài thơ tương tự như vậy và cũng rất thích .Hai tác giả có những suy nghĩ và diễn đạt hơi giống nhau về những cảm xúc ấy ,TN gởi cho anh xem nhé: Tiếng thơ, tiếng gậy cồng cộc hay tiếng lòng tác giả đang cảm thông với nỗi đau đời. Quanh ta có rất nhiều số phận thiệt thòi đang lăn lóc sống, chẳng thể hoà nhập đời thường mưu sinh. Nếu chúng ta may mắn sinh ra được lành lặn đủ đầy thì cuộc sống không phải lúc nào cũng trông lên đôi khi phải nhìn xuống những mảnh đời bất hạnh để học cách sẻ chia. Cảm ơn tác giả LTP về bài thơ mang ý nghĩa rất nhân văn! Tôi Lương Thế Phiệt Xin cảm ơn hết thảy các bác các anh chị đã có nhời nhận xét góp ý, thật là "đi một ngày đàng học một sàng khôn". Tôi học được rất nhiều "sàng khôn" ở các bác các anh chị. Thật tình viết bài này tôi và hai anh bạn bữa tối đó đang nhậu ở cạnh nhà hát lớn thành phố thì bố con người ăn mày tay dắt con tay cầm gậy đi lang thang hết các bàn ngửa mũ ra xin. Trông tội nghiệp và cảm xúc đến tôi bắt hai anh bạn chở xe máy đi theo bố con người ăn xin gần cả buổi tối và viết , sửa đến giờ chưa thấy hài lòng. nay nhờ lucbat.com được gặp gỡ trao đổi mong các thi hữu cùng giúp đỡ. Một lần nữa xin cảm ơn
Không nhìn hiểu rõ lòng tay Thế gian lòng dạ vơi đầy tự trao Đằm nơi thấp, mỏng chốn cao Gậy cùn định hướng lối vào nhân gian
Theo thiển ý của tôi, một bài thơ hay trước hết phải làm người đọc xúc động; những thứ khác như cách dùng từ, dùng hình ảnh, v.v. nếu không làm cho người đọc xúc động thì dù bài thơ có kỹ thuật tốt đến mấy cũng không thể sống lâu. Bài thơ của tác giả LTP làm tôi xúc động nên tôi xem nó là một bài thơ hay. Tuy vậy, nếu tác giả dùng dấu câu hợp lý thì có lẽ bài thơ sẽ hoàn chỉnh hơn. Nhân đây, tôi xin cảm ơn những người sáng lập website này và các tác giả gởi bài lên website này. Thú vị và bổ ích lắm!
Đọc bài thơ rồi nghĩ. Cảm ơn tác giả đã đi theo người mù cả ngày cả đêm, đến chỗ đông người, đên nơi phố vắng. Thế mới nghe được tiếng gậy của họ với mọi cung bậc. Thế mới thấy được thế gian ứng xử với họ thế nào. Không cần hỏi xem người mù tác giả nói đây mang nghiệp hát rong , hay mang nghiệp ăn xin. Đối với người mù thì hát rong hay ăn xin cũng là cái nghiệp, cũng phải đổ mồ hôi công sức. Cái cảm xúc ở đây là sự nhọc nhằn của họ thể hiện qua tiếng gậy khua.Gậy khua khắp nẻo dọc ngang bốn mùa. Họ phải đi bao nhiêu đường dài mỗi ngày, kể gì khi nắng, khi mưa phùn rét buốt. Kể gì là ngày hay đêm. Tiếng gậy gõ lách cách trên những con đường bằng phẳng lát gạch đá. Hay lộc cộc trên những nẻo đường gập gềnh.. Đi sau tiếng gậy nhọc nhằn ấy là nhừng từ gợi lòng người. Đáp lại cung bậc ấy là với đủ tiếng những con tim, trêu ngươi có, vô cảm có, rung động có. Dù nhận được sự ứng sử thế nào, họ cũng chẳng chấp nhặt thấp cao. Trới sinh ra họ thì cũng cho họ cái nghiệp và cái gậy để chọc vào nhân gian.
Hành khất cũng còn là may. Nhiều người có đủ chân, tay, mắt, đầu. Thế mà có thấy gì đâu? Đêm ngày lạc lối ôm sầu ngàn thu. Tiêng gây khua là một trong những bài thơ hay. Trong thơ có tâm, có hồn. Ngôn từ,vần điệu mượt mà. Lưu lượng vừa đủ. Cám ơn.
(Chỉ mơ nhìn rõ bàn tay
Tôi đã thấy cái tâm của tác giả trong từng câu chữ! Rất nhân văn và gợi lên một tiếng vọng trong con tim mỗi người nhớ đến những mảnh đời vất vả, khốn khó, khơi dậy 1 đốm lòng nhân ái trong mỗi con tim. Cám ơn tác giả Lương Thế Phiệt.
Người mù sáng rực cái Tâm |