HƯƠNG LẠ

Đàm Đức Lợi
Thì ra Mắt ấy liếc vờ
Làm cho người thật nằm mơ giữa ngày
Ngẩn ngơ lệch cửa tình bay
va vào hương lạ đau cây nhãn lồng
Hớp hồn vào mạng “Diêu bông”
mỏi đường chồng chéo tãi lòng vu vơ
Bùa yêu cài đặt ỡm ờ
nửa đêm ú ớ liếc vờ còn xanh
Ríu chân xô phải bóng mình
Con mắt đói lả khối tình chơi vơi
Biết đâu mò thấy sao trời
ứơc gì số đẹp là đôi chúng mình
Yếm em như thể vô tình
gió tha hồ thế phải đành nhịn ghen
Phập phồng trời đất giao duyên
chòng chành câu hát ngả nghiêng hội làng
Buồm căng yếm đỏ sang ngang
duyên Thơ mắc cạn tình tràn bơ vơ…
Sông đời nào phải suối mơ
Tình yêu đâu thể khù khờ mà xanh!
Đ.Đ.L
____________
Liên hệ tác giả: Đàm Đức Lợi
Xã Xuân Quan , huyện Văn Giang , tỉnh Hưng Yên
ĐT: 0321. 3723 205 * DĐ: 0913 . 375 389
Email: muadencay.blogspot.com
|
Vô tình anh vô tình em Vô tình như thể khi xưa vô tình Vô tình ấy giọt sương khuya Ướt đôi vai lạnh tím bờ cỏ hoang Vô tình ấy sợi chỉ vàng Buông lơi cánh cửa rối làn tóc mây Vô tình thoang thoảng cơn say Đưa anh vào giấc mộng xây cõi trần. Qủa thật thơ bác rất trẻ nhưng nếu trẻ không hẳn chưa đủ, đằng sau cái tình tứ ,''liếc vờ'',''vu vơ'', ''chơi vơi'' , cái phút lỡ''cảm nắng để ''tâm hồn treo ngược cành cây'' mải mê ''nằm mơ giữa ngày'' kia chàng trai-nhân vật trữ tình ngỡ ngàng nhận ra mình đã rơi vào vết xe đổ của ''lá Diêu Bông'', ''ríu chân xô phải bóng mình'' vì mơ tưởng '' biết đâu tìm thấy sao trời/ Ước gì số đẹp là đôi chúng mình''. Cho nên khi ''buồm căng yếm thắm sang ngang'' thì chuyện ''duyên thơ vướng phải tình tràn bơ vơ '',chuyện ''đau cây nhãn lồng'',''tãi lòng vu vơ'', ''con mắt đói lả''...cũng là điều dễ hiểu. Hai câu thơ cuối khép lại chứa đựng một triết lí nhân sinh sâu xa khiến cho người đọc phải ngẫm nghĩ. ''Hương lạ'' đã nói hộ cái cảm xúc '' vô tình cảm nắng ai kia'', lỡ để ''nhện dăng tơ đầy hồn ''mà khi soi vào mình bất cứ người nào trong chúng ta cũng đã từng đôi lần vấp phải.Một lần vấp ngã là một lần đau chân nhưng sau cái vấp ngã đấy điều quan trọng là chúng ta biết đứng lên chọn đúng con đương để đi tiếp,biết ''suy xét'' hạn chế những vấp ngã tiếp theo . '' Huơng lạ hay ở cái triết lí nhân sinh, ở cái nội dung thật đến bất ngờ và cách thể hiện ý tứ thơ vô cùng độc đáo . Lời thơ nhẹ nhàng , không ''đao to búa lớn'' ,''không đánh mà đau'','' không gõ mà kêu''. Nó giống như một lời tâm sự, một lời khuyên chúng ta hãy luôn tỉnh táo trước những cám giỗ để sống thực sự ''Người''hơn. Thy Đông chúc bác giáo Đàm Đức Lợi luôn vui khoẻ và ngày càng có nhiều những sáng tác hay. Qua nhà chao nón liếc vờ Trúc Giang đáp họa cám ơn chú Lợi đã ghé thăm nhà Trúc Giang. Vào blog của chú không thấy bài thơ nầy nên TG đành gửi vào đây Kính chúc chú cuối tuần vui. Tình Thơ * BÀI THƠ THẬT TRẺ TRUNG ĐẾN NỖI KHÔNG TIN LẠI TRẺ ĐẾN NHƯ THẾ CỦA MỘT TÁC GIẢ ĐÃ KHÁ CAO TUỔI. Thêm một lần, một người thơ minh chứng rằng: Thơ không hề có tuổi! tình yêu càng không hề có tuổi. Đoạn mở đầu đã lôi cuốn người ta vào mắt liecs mà say:
Nhà thơ Đàm Đức Lợi - người cùng Hội cùng " thuyền "ở " Hè " Văn học Nghệ thuật Hưng Yên với tôi , và hai tôi đã đôi ba chục năm như " uyên ương "yêu thương , chia xẻ ,bạn khoẻ thì mừng,bạn đau ốm thì lo .. Đã già , mà Đ Đ L vẫn " đẻ " nhiều thơ ,thơ vẫn trẻ ,khoẻ , tươi xanh , làm cho người"lành" đến mấy cũng dậy sóng yêu đương . Đàm Đức Lợi có "phông" , có tài , có duyên , có tay nghề và độ nhuyễn trong sáng tác thơ ,nói chung , thơ tình nói riêng . "Hương lạ", là một điển hình . Bài này hình thành trên một tứ quen mà lạ . Lạ hơn là cách sử dụng những từ rất hồn , rất cảnh , hình ảnh độc đáo , tạo ra những cảnh sắc , những cử chỉ , động thái ...dẫn hướng người ta vào cảnh tình và trạng huống lạ . Những động từ , tính từ , cứ khơi gợi , lôi cuốn , dẫn đưa người ta vào những cảnh huống khi bị thôi thúc ,ám ảnh..., mộng mơ mà bơ vơ khắc khoải . Khắc khoải với yêu thương , ước mơ nên ngẩn ngơ và buồn man mác. Nhưng buồn dịu lấp lánh và phiêu diêu kỳ ảo . Chính những từ dùng bạo , đã tạo nên những câu thơ kỹ xảo , độc đáo và bài thơ đạt đến mức đắc địa .
|