XỨ ĐOÀI ƠI…
Minh Tuấn
Xứ Đoài nhớ lắm người ơi
Từng đêm trăng thả non khơi ánh vàng
Sợi buồn bịn rịn bay ngang
Sợi vui lấp lánh soi làn mắt yêu.
Xứ Đoài mưa nắng bao nhiêu
Non cao mấy trượng cho chiều thêm xa
Trăng Đoài có mấy Hằng Nga
Mây trôi mấy lớp mà ra đêm dài.
Hữu tình cảnh sắc tìm ai
Người đi kẻ nhớ hình hài quê hương
Khi sương rơi rụng ven đường
Lúc mưa hớn hở như đương gọi mời.
Chữ tình ai được, ai rơi?
Để cho mưa khóc, gió cười tháng năm
Chữ tình ai thắm, ai nhăn?
Để cho kỷ niệm như rằm trong tim.
Xứ Đoài nuôi những cánh chim
Tung bay khắp nẻo đi tìm ước mơ
Xứ Đoài ơi… Đến bao giờ
Cho tôi trở lại bến bờ ngày xưa.
M.T
____________
Tác giả Minh Tuấn (Cộng hòa Séc)
Email: ngongiochungtinh@yahoo.com
Điện thoại: 0042-723-661-057
|
Cám ơn Người Lính và các anh chị chú bác ghé thăm chia xẻ với Minh Tuấn nhé . Kính chúc cả nhà trong vườn thơ lục bát .com luôn mạnh khỏe và sáng tác đều tay . Minh Tuấn kính chào
Xứ Đoài vẫn xứ Đoài thôi Vẫn vang tiếng Mẹ bên nôi ngày nào Đàn chim tung cánh xa cao Mang theo khúc hát dạt dào - quê hương... Bài thơ rất hay! Cám ơn anh Minh Tuấn! Tất cả còn nguyên. Văn hoá đâu dễ phôi phai chỉ bởi tên đất, tên làng. Chỉ có con người mới là chủ thể đích thực của văn hoá. Một miền đất tách ra khỏi Liên Xô (cũ) đâu có nghĩa là từ nay không phải chịu mùa đông giá lạnh của Xô Viết nữa. Về kinh - là quan điểm của ý Đảng, lòng dân mà. Cho nên... Bạn Tiến Sĩ Minh Tuấn sáng tác bài thơ này hay lắm đơn giản dễ hiểu không dùng từ ẩn dụ cao siêu. Ngoài ra bạn có những bài thơ lục bát khá hay ở các trang web khác. Chúc vui. Trăng Đoài có mấy Hằng Nga Mây trôi mấy lớp mà ra đêm dài. Một cặp lucbat - một phát hiện hay khiến ta thêm yêu thêm nhớ xứ Đoài của Đất Việt cổ xưa! Xứ Đoài giờ đây đã lặn vào Kinh đô, cũng như thôn nữ về kinh mất rồi! Tiếc quá! Liệu còn không dáng em thắt đáy lưng ong, còn không hương mùa ruộng lúa bờ dâu, còn không mái ngói rêu phong? |