TỨ TUYỆT HÒA

Nguyễn Bá Hòa
TƯỢNG ĐÁ
Bỏ quên đôi mắt dao cau
Đánh rơi cái lưỡi nát nhàu lời yêu
Thành pho tượng đứng giữa chiều
Thời gian gội rửa bao điều thị phi
BUỒN
Đưa tay níu chặt cánh chuồn
Để không nhận lấy cái buồn hôm qua
Cánh chuồn là của người ta
Làm sao níu chặt… thành ra cứ buồn
CHIỀU VẠN HẠNH
Chiều đi giữ bóng vô minh
Ngoài song cửa gió vẽ hình thập phương
Cây vạn hạnh nở trong vườn
Nhành duyên mở lối, cội hương mở chiều
GIẾNG CỔ
Cái giếng cổ bằng đá ong
Cả làng uống, nước xanh trong bốn mùa
Lẫn trong nước tiếng chuông chùa
Tiếng thiêng liêng tự ngàn xưa vọng về
MẸ
Môi mẹ đỏ đến say sưa
Trầu têm cánh phượng ngày xưa đó mà!
Ru con mẹ hát dân ca
Hơi trầu thuở ấy cho ta thành người
TÌM DUYÊN
Bốn mùa mở vốn tìm duyên
Trao đi gởi lại mấy phiên hững hờ
Mềm lòng bói quẻ tinh mơ
Rớt cơn mê muội vỡ bờ tịnh tâm
TRƯA QUÊ
Mướp vàng hong nắng ngoài sân
Cây rơm tròn lửng phơi trần dưới trưa
Cây cần vọt, cái gàu đưa
Đi đâu vẫn nhớ buổi trưa quê nhà
TRĂNG KHUYA
Giếng làng vời vợi trong trong
Ngày xưa cha thả gàu đong nỗi niềm
Ngày xưa mẹ gánh nước đêm
Quẩy đôi duyên nợ ngấm mềm trăng khuya
N.B.H
___________
Nguyễn Bá Hòa - ĐH Quảng Nam
Email: xbahoa@yahoo.com
Điện thoại: 0914041783
|
ĐỢI KHUYA Trăng khuya càng đợi càng trong Trời khuya sầu lấy chi mong vợi niềm Sao khuya thương kẻ ngong đêm Sương khuya thấm áo lạnh mềm gió khuya NĐK ( vôi họa khổ thơ Trăng khuya của NBH) Viết được bốn câu thơ lục bát đương nhiên gọi là LỤC BÁT TỨ TUYỆT rồi, còn gì để bàn nữa. Viết truyện ngắn đã khó, viết lục bát tứ tuyệt còn khó hơn nhiều. Chúc anh Nguyễn Bá Hòa, Đạt Ma viết hấp dẫn hơn với lục bát tứ tuyệt. Đồng ý với anh, bài thơ CHIỀU VẠN HẠNH hay thật! Bài thơ được lập tứ từ hai chữ VẠN HẠNH, đây là hai từ tiếng Việt gốc Hán. Lời thơ cô đọng, xúc tích, bài thơ đẹp như một bức tranh. Bài thơ TÌM DUYÊN có câu: "Rớt cơn mê muội vỡ bờ tịnh tâm" hay nhất. Đọc xong một lúc tự nhiên mỉm cười lặng lẽ - Tác giả viết được câu kết tuyệt vời. Trích nhật ký Ngày Hội Lục bát Internet, ngày 23/9/2009 (Trước ngày Hội Lục bát 12h) * 18h phố Lê Đại Hành, Bạn thơ bốn phương hội ngộ hát đối, chơi thơ (Do anh Nguyễn Đăng Sâm bày tiệc) vui không kể xiết. Tiết mục các cá nhân lần lượt giới thiệu tuổi tên, nghề nghiệp, tự trào là hấp dẫn và đáng yêu nhất. Đến lượt mình, tôi mạo muội bấm nút phát chiếc loa rè như sau: Kính thưa Thơ Lục bát! Lâu nay tôi toàn làm thơ ngắn 4 câu, vẫn tự an ủi - động viên "Công ty cò con, ái tình cò con, lục bát cò con" nên ít khi bị phá sản, tiêu vong (Nhưng khủng hoảng cục bộ thì có). Nay thấy “chòm tứ tuyệt” của anh Nguyễn Bá Hòa, như cố nhân trùng phùng, cảm giác đã muốn dựng Cổng Lòng - mừng đón. * Nhà thơ Trương Nam Hương, trong một chiều Nghi Tàm sương khói bất chợt có liên tưởng và tường giải một cách thú vị về kiểu thơ 4 câu: Váy em ngắn đến mê ly Ngẫm thơ tứ tuyệt nhiều khi còn dài Áo sương cúc gió lơi cài Gặp Hà Nội mốt ra ngoài ngàn năm. * Sở dĩ ABC, dây cà ra dây muống như vậy, bởi tình cảm tôi dành cho thơ lục bát 4 câu lúc nào cũng hào hứng, bùng lửa “Như tối tân hôn”. P/S: Quay trở lại 1 dãy tứ tuyệt trên, thấy Nguyễn Bá Hòa là người múa có nghề, giới giang hồ xưa gọi là “Nhất lưu cao thủ”. Trong “chòm tứ tuyệt” đó, lảy ra hai nhánh là Chiều Vạn Hạnh và Tìm duyên. Chỉ với 2 bài này thôi cũng đủ để NBH ngang dọc 1 cõi, chống kiếm, lập thuyết, thu nhận các tín đồ lục bát. CHIỀU VẠN HẠNH Chiều đi giữ bóng vô minh Ngoài song cửa gió vẽ hình thập phương Cây vạn hạnh nở trong vườn Nhành duyên mở lối, cội hương mở chiều TÌM DUYÊN Bốn mùa mở vốn tìm duyên Trao đi gởi lại mấy phiên hững hờ Mềm lòng bói quẻ tinh mơ Rớt cơn mê muội vỡ bờ tịnh tâm |