THI KHÚC LẠY VỢ

Văn Thùy
Công em hay lảm hay làm
Tội tôi thơ phú nhồm nhoàm rong chơi
Nghêu ngao ca đất ngợi trời
Quên em ca cẩm nửa đời đóng băng
Chân đi lục bát loằng ngoằng
Quả tim nhịp trắc nhịp bằng đập suông
Lang thang đau cả mép đường
Yêu chay loang lổ mảng tường phong rêu
Thoắt thôi tóc sớm xế chiều
Đuôi con mắt chạm khắc nhiều chân chim
May còn nửa nổi nửa chìm
Đem phần sống sót này tìm về đây
Nửa đời bám gió leo mây
Hôm nay ngồi phệt mặt đầy rong rêu
Mải mê thơ phú cánh diều
Bỏ trâu gặm cụt nắng chiều mồ côi
Quay về tầm mắt em thôi
Tắm trong giọt lệ thương người phù sinh
Xin em hết sức lượng tình
Cho tôi tìm lại chính mình hôm qua
Bao nhiêu chữ nghĩa hương hoa
Cũng bay về phía thật thà ngày xưa
Lạy em ướt nắng khô mưa
Giận hờn xin đánh tôi thừa một roi
***
Đọc xong hết giận hết hờn
Mừng vui chắc chắn lên cơn đùng đùng
V.T
____________
Tác giả VĂN THÙY
Điện thoại: 01214197907
|
Vợ là nguyên khí trong nhà Hoa thơm trái ngọt cho ta suốt đời Thiên hạ nhất vợ nhì trời Vợ là ánh sáng cuộc đời : cha con...! CẢM TÁC ĐỌC THƠ VĂN THUỲ Văn Thuỳ ở phố Chợ Thi Tuổi cao, nghịch dị, ngông đi vẫy vùng Vợ, con chẳng muốn sống cùng Với thơ Lục bát tương phùng răng môi Chất ca thấm đẫm quá rồi Câu, từ tếu táo..., mà...ôi! nỗi đời! A'm ảnh, day dứt đầy vơi Xuất thần, thăng cảm đất trời ngả nghiêng Nỗi lòng, thân phận chung riêng Đẩy đến đỉnh điểm thiêng liêng cõi người Đọc-đau, mà lại buồn cười Quặn vần, chọc ngoáy, non tươi, nghịch kỳ Mốt này, riêng một lối đi Hồn cốt dân dã, dậy thì ca dao Dị thường thi hứng trời trao Bông đùa, nghịch cảnh, chênh chao... mà tình Tiếu lâm - thế thái- rùng mình Văn Thuỳ phong cách định hình tài hoa... Thương thơ thương vợ cho đều Bỏ thơ lạy vợ nắng chiều lệch vai Anh Văn Thùy! Tóm được anh, khi anh vừa chia tay Dzũ Kha, Trịnh Tuấn tại sân Triển lãm Vân Hồ. Nghe anh đọc thơ bằng giọng nhừa nhựa, đã được bôi ngôn pháp, những người có mặt như chuồn chuồn dính nhựa mít - khó dứt, hấp hửng nuốt từng cọng chữ. Cảm ơn anh đã dành cho Lucbat.com thi khúc mới nhất của anh, được viết cách đây 36 tiếng đồng hồ. Ngay buổi tối em có đưa bản chép tay của anh bài thơ này cho Đại Đức Thích Giác Không (Từ Cam Ranh ra HN dự Hội Thơ Lục Bát), Đại đích rất thích. Thầy đã lựa chọn cặp lục bát nhân văn và đỉnh nhất trong thi khúc là : Quay về tầm mắt em thôi Tắm trong giọt lệ thương người phù sinh P/S: Bài thơ được THD đưa lên lúc 14h chiều ngày 23/9, trước sự chứng kiến và vòng tay ấm áp của đông đảo Bạn Thơ tại sân Triển lãm Vân Hồ. Lời bình của anh cũng rất tếu (2 câu cuối). Bộ Cổ trang Việt màu đen, để anh trình diễn Thư pháp, em đang chuẩn bị mang đến cho a rồi đây. Từ khổ thơ thứ 2, người ta cẩm nhận một VT vừa say lại vừa tỉnh để rồi nhận ra những bước đi lệch lạc đã qua. Nhưng suy cho cùng, cái thuộc về bản chất khó thay đổi nếu không nói là không thể. Muốn trở lại là chính mình, thật thà như xưa thì TG vẫn đang thật thà đó thôi. Và TG xin nhận "thừa một roi" là phải lắm để rồi "ngựa quen đường cũ" chả có gì phải ân hận. Xin lỗi đấy, nhưng muốn thay đổi tính nết thì chưa hẳn. Nét trào lộng của bài thơ đã nâng tầm cảm xúc thẩm mỹ của người đọc. Ngôn từ biến ảo vượt qua những tầm thường. Mải vui thơ phú cánh diều Để trâu gặm cụt nắng chiều mồ côi là câu học từ Đồng Đức Bốn? Bài thơ Ẩn hiện hay hơn. Bài thơ hay, vừa chua chát, vừa hiện thực, tính khái quát khá cao. Một cây bút có nghề. Tuy nhiên, tôi không thích từ nhồm nhoàm, bởi mồm anh mê thơ thì hay lẩm bẩm như kẻ tâm thần, chứ không thể nhồm nhoàm như người đang ăn. Chúc thành công của VT! Nhai thơ đến nỗi nhồm nhoàm Bài thơ bình dị mà đẹp! Ngôn từ rất mơ mà rất thật. sắc xảo và tài hoa. Nhưng rất tiếc ở hai câu cuối, có lẽ lúc đó VT bị con quấy vợ nhéo gì đó? Bạn thử xem lại để bài thơ tuyệt và nối mạch hơn. Mình cũng xin góp vui với bạn mà thôi: "Đọc xong hết giận hết đòi Mừng vui bắng nhắng xăm xoi đùng đùng" Xin thứ lỗi. Chúc vui. Mong được kết giao và trao đổi. Lượng thứ cho. Trọng Nguyễn. |