NGÀY ẤY – BÂY GIỜ
Nguyễn Thị Hồng Hà
Ngày em hất nắng qua đê
Ngày anh vớt được lời thề vổng vông
Chiều trao tay sợi tơ hồng
Vườn xưa hoa cải trổ ngồng thời gian
Con sông giờ xẻ hai đàng
Trái tim lăn giữa hai hàng thực – hư
Quay về tìm lại mùa thu
Vẫn không đến được lời ru thuở nào
Bây giờ trời thấp, nhà cao
Trái tim đóng cửa, mắt rào mi cong
Thôi thì bán buổi chờ mong
Lần hồi phố xá mà đong tình về
Cơn mưa dâm dấp hương quê
Cánh đồng úng ngập câu thề ngày xưa.
N.T.H.H
___________________
Liên hệ tác giả Nguyễn Thị Hồng Hà
(Viết Văn Nguyễn Du 418 Đê La Thành - Hà Nội)
Đ/c: 98 ngõ 10 Tổ 25 Khu VHNT Mai Dịch, Cầu Giấy, HN.
Điện thoại: 0915 122 640
|
Ngày ấy bây giờ, bạn Hồng Hà viết rất nắn nót, công phu biểu cảm tâm trạng của đôi trai gái yêu nhau nhưng không đến được với nhau... câu chữ tuy không mới nhưng tác giả đã dụng ý đặt vào những chỗ thích hợp tạo cho người đọc sự tò mò, khám phá như: lời thề vổng vông, mắt rào mi cong, đong tình về...vv. Nhưng như chúng ta đều cảm nhận: Tình mới là cái gốc của thi ca. Hình như mối tình không thành trong thơ không phải hoặc không liên quan gì đến tác giả... nên ta không thấy cái da diết, đau đớn, quằn quại của sự chia ly đổ vỡ... thậm chí không thể quên được nhau... mà thấy nó hời hợt, nhàn nhạt thế nào ấy... nó không tương xứng với câu chữ như cựa quậy mà tác giả muốn dùng. Theo thiển ý của tôi, tứ thơ và câu chữ của bài thơ phải cháy âm ỷ trong lòng tác giả đến độ nào đó nó mới bùng cháy và phát sáng... Dù sao thì Ngày ấy- Bây giờ cũng là một bài thơ khá công phu của tác giả. Xin cảm ơn bạn Hồng Hà.
Bài thơ như thế ổn rồi! Sao cứ vì "tham, sân, si" mà chê bai không tiếc lời thế!
Bài thơ có tứ, câu chữ cựa quậy, nhưng không có gì mới, vẫn là một lối sáo mòn Mỗi cặp câu là một khúc tâm trạng và là một quãng thời gian. Chảy liền mạch thành dòng tâm trạng của một cuộc tình chỉ có lời thề vổng vông kéo dài thời gian giữa những lo toan. Để rồi mất mùa như lúa bị ngập úng. Thật là đáng thương. Tuy nhiên nhịp thơ đều đều liệt kê tâm trạng nhàn nhạt. Tâm trạng nhàn nhạt kéo dài thời gian như vậy thì mất mùa là phải. Cảm tác Bài thơ đọc cũng xốn xao Vừa hư vừa thực lẽ nào vu vơ Phố, quê úng ngập tình mưa Trái tim đóng cửa ngày xưa trổ ngồng Thời gian xé nửa đường vòng Mi cong biết có phải lòng người dưng...? |