ĐA LÀNG LẠI MỌC

Dương Phượng Toại
Cây đa lại mọc đầu làng
Thành nơi hò hẹn, lúa vàng đổi vai
Đàn em tấp tểnh làm trai
Giã từ chú Cuội ngồi mài sừng trâu!
Thời xa ơi của ta đâu
Cây đa, bến nước, tình đầu vấn vương?
Quán xưa còn dấu ven đường
Con đò đắm bóng vào sương nhạt nhoà.
Tôi đi vớt khói mây xa
Qua bao mùa gió lá đa rụng đầy.
Ngày về tìm lại gốc cây
Sân đình trúc gãy, thềm đầy cỏ rêu.
Đêm nằm vọng tiếng cuốc kêu
Cõi lòng chìm nổi bao nhiêu kiếp người.
Nhớ lời cha lúc sinh thời
Khi đa mọc lại là đời ấm êm.
Đất làng chim đến đậu thêm
Gốc đa, lũ trẻ thả lên cánh diều
Cơn mưa mát mặt trời chiều
Sớm mai đa lại nẩy nhiều búp non!
D.P.T
_________
Liên hệ tác giả Dương Phượng Toại
Email: duongphuongtoai@gmail.com
Điện thoại: 0982.367982
|
"Đàn em tấp tểnh làm trai" là câu thơ hay. Có đường nét thơ hiện đại, lại ẩn ước thơ cổ.
Đa làng Thần của làng quê/ Gần xa...xuôi ngược... đi về đâu quên!
Một bài thơ đầy cảm xúc, da diết hoài niệm xót xa nhưng kết thúc còn đầy tính nhân văn- niềm tin với cuốc đời: Cơn mưa mát mặt trời chiều Sớm mai đa lại nẩy nhiều búp non! Một bài thơ hay, cảm ơn bác Dương Phượng Toại. Chúc bác luôn vui khỏe và sáng tác đều.
Vẫn là những câu chữ viết về quê hương đất nuớc nhưng Dương Phượng Toại lai chỉ dùng một sự vật (cây đa) để vẽ lên bức tranh quê mình cây đa, bến nước sân đình... vốn là những biểu tượng cho một nét văn hóa làng của nước Việt Nam ta. Nhưng thật buồn thay nhưng giá trị văn hóa ấy cứ ngày một mất đi để lại trong mỗi con người chúng ta một nỗi hoài niệm. Thật là buồn! nhưng kìa, sau bao năm chìm nổi cây đa làng lại mọc nên trong niềm hân hoan của tác giả. Đa mọc là tín hiệu báo điềm lành, là niềm vui là hạnh phúc. Trong niềm vui chung ấy, bức tranh quê lại hiện ra đầm ấm chan hòa. Một vùng quê thanh bình yên ả... bài thơ đi vào lòng độc giả như một cơn mưa xuân trong nhưng ngày nắng hạ. Nó khiến mỗi người trong số chung ta phải giật mình nhớ về quê hương nguồn cội của mình. Cảm ơn tác giả. |