 Công Văn Dị - dicongvan@yahoo.com.vn - 0912115532 - P313b, nhà H2, TTKHXH, Cống Vị, Ba Đình, Hà Nội
(Ngày 26/08/2012 19:18:52)
"Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng nước mắt nỉ non”
Tác giả đã khai thác ý thơ của một nửa câu ca dao: "Con cò lặn lội bờ sông”, với những suy tư so sánh với hiện thời. Có ý chờ mong tác giả khai thác cả vế thứ hai và cả câu với cách nhân cách hoá đến điêu luyện và lòng thương người đến nao lòng.
 Anh Khuê - anhkhuedt@gmail.com - 0912893536 - Thành Phố Bắc Giang
(Ngày 25/08/2012 22:33:54)
KIẾP TRẦM LUÂN
“ Cái cò là cái cò quăm “
Mải đi kiếm , chẳng về thăm quê nhà
Về quê có mẹ có cha ,
“ Có chim , có bướm “, “ có ta có mình “.
“ Cái cò là cái cò xinh “
Kiếm ăn chỉ có một mình thế sao ?
Một mình ăn hết là bao ?
Mà sao cứ thấy lúc nào cũng đi ?
Cái cò bé tý bé ty !
Suốt ngày thơ thẩn làm gì thế kia ?
Lội bùn dơ bẩn đầm đìa
Cái tôm cái tép đã chia hết rồi .
Sao cò cứ đứng chẳng ngồi
Chân co chân duỗi cò ơi , cò à !
Nơi đây đâu phải là nhà ?
Bữa no bữa đói , cũng là bằng không .
Sao cò cứ lội trên đồng ?
Ngày mưa , ngày nắng , ngày dông bão bùng .
Trông cò ngơ ngẩn mông lung
Cò đâu biết mái nhà chung thế nào ?
“ Cái cò lặn lội bờ ao “
Có kiếm được chú tép nào hay không ?
Trời mưa gió rét bão dông ,
Sao cò cứ đứng chịu không về nhà ?
Cánh đồng rộng lớn bao la,
Sao không kiếm lấy chỗ mà trú chân ?
Cũng là một kiếp phong trần,
Cũng là bể khổ trầm luân ở đời.
Sao cò chẳng đến nhà tôi ?
Tôi cho cò trú gần thôi cò à.
Trời làm một trận phong ba ,
Cò ơi một kiếp cũng là … cò ơi !
Bao giờ lên đến cõi trời
Xin trời đổi kiếp cho người cò ơi.
 Nguyễn Phú Lạc - thichanlac04@gmail.com - 0982406168 - Hà nội
(Ngày 24/08/2012 8:46:31)
Rất câm ơn Ngọc Hoan đã đọc bài va để lại lời vàng.
Xin được góp thêm đôi dòng cảm xúc về hình ảnh người phụ nữ Việt qua thơ.
Vào đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước, cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn đủ thứ. Vào một dịp 8/3 một bài thơ không rõ nguồn gốc bỗng xuất hiện và nhanh chóng đi vào đời sống xã hôi:
Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Hai tay hai củ xu hào
Miệng thì lẩm bẩm: Nên xào hay kho ?
Đúng là thơ Bút tre. Mới đọc qua ai cũng nghĩ vậy, nhưng càng đọc, càng suy ngẫm càng thấy nao lòng.
Cần nói thêm rằng, thời ấy có món xu hào kho xì dầu. Lương công chức trừ đầu trừ đuôi, còn lại chỉ đủ mua mỗi ngày một củ xu hào. Nếu không kho mặn làm sao đủ ăn qua bữa. Người ta chỉ xào xu hào khi có khách, hoặc khi làm cỗ. Ngày 8/3 , ngày hội đấy, có nên xào xu hào hay vẫn kho như thường lệ ? Kho hay xào ? chỉ một chuyện nhỏ cũng là cả một nỗi trăn trở của các bà các chị. Thì ra ngay cả trong ngày hội, phụ nữ vẫn không thể có niềm vui trọn vẹn, bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền.
Giờ thì không đến nỗi ấy, cuộc sống khá hơn nhiều, nhưng ai dám đảm bảo rằng phụ nữ đã chẳng còn phải ưu tư trong ngày hội. Thương lắm tóc dài ơi !
TAL
 Dương Ngọc Hoan - gaigia56@gmail.com - 0987529527 - Sóc sơn - Hà nội
(Ngày 23/08/2012 8:59:13)
Chẳng biết tự bao giờ, hình ảnh "thân cò lăn lội" đã là biểu tương sinh động của người phụ nữ Việt nam.
Cũng chẳng biết tự bao giờ, câu ca dao:
"Con cò lăn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng, tiếng khoc nỉ non.."
đã trở thành lời ru bên cánh võng, nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ của bao thế hệ con dân Việt. Cái thời mà những câu ca dao xé lòng ấy ra đời, người phụ nữ Việt phải gánh chịu biết bao nhiêu đáng cay gian khổ. Một gánh nặng cơm áo gạo tiền, một gánh năng những quan niệm đạo đức Khổng - Mạnh, mà theo nhà thơ Anh Ngọc, đó là "những xiềng xich phết màu sơn đạo đức".
Cái thời ấy qua lâu rồi. Vậy mà trên đôi vai người phụ nữ Việt đâu đã hết những gánh nặng ấy. Vẫn là những chuyên cơm áo gạo tiền..
Và dù cả thế giới đã lên tiếng kêu gọi bình đăng giới, thì với chuyện thiên chức làm vợ, làm mẹ, với tấm lòng vị tha mênh mông và bản tính cần cù cố hữu cho nên:
Nhọc nhằn chẳng quản sớm hôm vẫn cò
Cảm ơn tác giả đã cho tôi những phút giây lắng đọng suy tư về cuộc sống.
|