Có thương bóng mẹ liêu xiêu
Tháng năm vò võ cơm chiều vắng con
Bước chân năm tháng vẹt mòn
Thương dòng sữa mẹ thơm ngon nuôi mình!
Giờ thì ta với trăm năm
Kìa vành trăng khuyết đã rằm đấy ư?
Lọt lòng biếc một lời ru
Để ngàn năm cứ mịt mù nhớ thương
Lắng trong nhịp phố bình yên
Mặt hồ sóng dậy vẫn hiền như ru
Một vùng đẹp đến chỉn chu
Tây Hồ, ta với mùa thu rộn ràng.
Việc đời giống những áng mây
Tụ tan tiêu tán như ngày và đêm
................
Hợp tan là chuyện tùy duyên
Biết đâu tan hợp làm nên cuộc đời .
Lưng còng, chân chậm, mắt mờ
Vai sờn áo bạc mong chờ tương lai
Đời con ngang dọc phận trai
Mơ sà lòng mẹ ngủ dài giấc say.
Hỏi Người, Người chỉ ậm ừ
Ngước lên tôi cũng vô tư hỏi Trời .
Biết rằng Trời chẳng trả lời
Thôi đành tự quất vào người mà đau !
Bồng bềnh tưởng chốn Đào nguyên
Tỉnh ra mới biết vẫn miền Trần gian
Chén mời sao lắm tân toan
Tại cô bán rượu, tại nàng tiên thơ?
Nhớ hàng cau giữa hai nhà
Cây cao, tán lá như là chiếc ô
Bầy chim sẻ hót líu lô
Chíu cha, chíu chít cùng nô cùng đùa
Tôi muốn hóa thành Trương Chi
Tay cầm sáo trúc thầm thì cùng em
Lời yêu vừa ủ thành men
Cất thành rượu đắng xin đem tặng người.
Mỗi ngày vắng bóng hình em
Cuộc đời như thể có đêm không ngày
Mơ hoài hơi ấm bàn tay
Bữa ăn giấc ngủ hao gầy đơn côi.
Chiều buồn nhặt lại ngày xưa
Thương về cái thủa mình chưa ...là mình
Hôm em phơi cói bên đình
Nụ cười vương giọt lung linh ửng hồng
Anh du khách, vốn lạ miền
Em còn vỏ lãi ngược phiên chợ chiều?
Tôi đi tìm gió phiêu lưu
Hương quê tóc rối, vườn yêu nắng vờn...