Thứ ba, 30/06/2026,


Bạn về… nhớ biết bao nhiêu
Người đâu xa lạ mà yêu quá chừng!
Gặp nhau tủi tủi, mừng mừng
Như là ta chẳng hề từng xa nhau!
 

Tự hỏi (Phong Tâm)  (17/09/2013)

Lẽ nào thui nướng tơ vàng
Tro hoàng hôn gởi bảo tàng bình minh
Lá buồn ru một cành xanh
Treo hương trái chín mong manh chợ chiều
 

Tung phơi hàng lớp mênh mang
Hoàng hôn vừa đến đống đang chất đầy
Nạng đưa thoăn thoắt lên cây
Rơm bay đan tựa làn mây ngang trời.

 

Cồn cào nỗi nhớ đảo xa
Mặn nồng hương biển hoan ca đợi chờ
Nụ hôn cách trở thành thơ
Lặng trong thao thức từng giờ nhớ anh

sớm nay kèn trống tiễn đưa
nỉ non màu mắt trong mùa đầy ngâu.
con thơ đòi mẹ khóc sầu
và chồng đòi vợ trời sâu không lời!

Đi ngang nỗi nhớ nhẹ không,
Rơi vào hụt hẫng một bồng bềnh mây
Còn lại đây, còn gì đây?
Một tôi còn đó mà ngây ngất buồn

Lại trở về với ấu thơ
Làn hơi ấm đến bây giờ còn đây
Tôi ôm lấy mẹ vai gầy
Rưng rưng hàng lệ rơi đầy mắt con
 

Mưa... (Đỗ Văn Kệ)  (15/09/2013)

Dặm dài xa cách mình ơi
Tháng năm đằng đẵng vợi vời nhớ mong…
Gặp nhau chưa thoả cõi lòng
Xin đừng ngừng nhé còn mong… mưa nhiều…

 

Gió say nghiêng ngả liêu xiêu
Mưa bối rối giấu bao điều vào nhau.
Lá trầu quấn quýt hương cau
Thêm thương LUC BÁT
bớt đau tình đời. 

 Hẳn từ Đà Lạt em ra
Dốc đèo chưa nhạt hương hoa theo người
Áo hồng xanh bóng thông rơi
Tóc còn vương chút mây trời về đây?

Cũng mang hương sắc loài hoa
Mà không rực rỡ kiêu sa với đời
Tháng năm cứ lặng lờ trôi
Phiêu du trong khoảng đất trời tự do

Bất ngờ xối xả trận mưa
Phải Trời thấu hiểu lòng chưa muốn về?
Chùng chình bởi những đam mê
Mưa giăng nghẹn lối, đường về xốn xang
 

Trước tiên Trước Trang [757 ,758 ,759 ,760 ,761 ,762 ,763, 764 ,765 ,766 ,767 ,768 ] Tiếp  Cuối cùng