Thứ tư, 01/07/2026,


Vầng trăng bất chợt gợi tình
Vườn khuya hương nhớ một mình đi rong

 

Người về tìm lại dòng sông
Vớt lên nỗi nhớ nghe mênh mông buồn
Câu thơ viết gởi cánh chuồn
Chuồn chuồn bay mất, sao buồn không bay?

Ơi chàng lính biển kia ơi
Thơ tình buông xuống dạt nơi chốn nào?
Đêm đêm vớt tấm áo nàng
Câu thơ như biết mơ màng đang yêu!

Hương làng (Duyên An)  (03/08/2014)

 Con chuồn chớp cánh vu vơ
Cá non giỡn bóng lượn lờ ao trong
Vờn quanh ve vuốt cánh đồng
Buông câu khoảng lặng bến sông neo thuyền

Gió lành vọng khát bờ đê
Đường son nhẩm những lời quê nhắn cùng
Rằng thương rằng nhớ là chung
Biển còn mặn muối bão bùng ắt tan.

 

Tiễn em chiều, cuối sân ga
Lặng nhìn theo tiếng còi xa vọng về
Sương giăng ướt đẫm hồn quê
Buồn len lén rụng câu thề chao nghiêng

Em người tình muộn đến sau
Cảm thông chăng mối tình đầu của anh
Lòng em mạch suối nguyên lành
Thấm qua trong vắt ngọn ngành câu thơ


Câu thơ dẫu thế, cũ rồi
Nào đâu xưa cũ tình người thương nhau

Bạn còn khuất chốn rừng sâu
Thơ ơi! Sao nỡ lạc câu, lạc vần.

 Vẫn mặn nồng những ngày xanh
Vẫn thon óng ả ngọt lành trong nhau
Cầu vồng vắt dải mưa ngâu
Mây trôi lãng đãng về đâu cuối trời?

Chỉ là thoang thoảng hương hoa
chút trăng chút gió
mà tha thiết lòng.

Gánh gồng muôn vạn khó khăn
Bàn tay sạm nắng chai sần mưu sinh
Mẹ cho con trọn nghĩa tình
Như tia nắng ấm bình minh rạng ngời



Chòng chành đầu sóng đung đưa
Mà như tay mẹ mới vừa đưa nôi
Ở đây soi nước soi trời
Ngắm hình Tổ quốc thấy lời mẹ ru

Trước tiên Trước Trang [685 ,686 ,687 ,688 ,689 ,690 ,691 ,692, 693 ,694 ,695 ,696 ] Tiếp  Cuối cùng