Cầu Rào ngăn lối trở về
đầy đò, rút ván lời thề vẫn thiêng
Thày bu ngày ấy, nơi em
giấu cha mẹ hẹn nhau lên Cát Dài
Trăng xuân lồng lộng sáng ngời
Mình trao nhau biết bao lời mến yêu
Rằng thương thương biết bao nhiêu
Rằng mơ mơ đã rất nhiều… từ lâu!
Ba thế hệ một bức tranh
Mẹ ngồi như núi dỗ dành biển khơi
Con cảm ơn mẹ - mẹ ơi
Xin ôm hôn mẹ - lộc trời nhân duyên.
Có khi mấy bạn họa mời
Có khi lặng lẽ một nơi thơ tìm
Có khi thơ rượu lim dim
Có khi thơ nghẹn đời nhìn khói xa
Nhớ sao cái thuở gian nan
Bạn bè gặp lại giòn tan nụ cười
Nhớ sao nhớ thế bạn ơi
Ngày vui gặp bạn ôn thời xa xưa.
Ngày ngày vui với thơ ca
Nói không những thứ hóa ra tụt lùi
Đã qua hết hội Ất Mùi
Mà tôi cứ ngỡ vẫn tôi thủa nào…
Chợ Xuân-bày bán thơ tình
Người rao giảng, kẻ thẩm bình... Em mua.
Biết là: Đổi ngọt lấy chua
Biết là: Thua thiệt. Thiệt thua... Biết là...!
Giêng hai mưa bụi trời quê
Em đi hái lộc chiều về gặp anh
Giêng hai đôi mắt long lanh
Sắc xuân mê mải dỗ dành câu thơ
Em ơi đào thắm, cúc xinh
Hoa kia sớm nở thường nhanh chóng tàn!
Chợ hoa năm họp một lần
Vườn em ngát đóa hoa xuân bốn mùa
Tháng ngày bủn xỉn đếm đong
Trách chi Đào chẳng phải lòng mùa xuân
Thảnh thơi như tiếng chuông ngân
Tháng Giêng đủng đỉnh bước chân vô chùa
Ánh trăng soi sáng bên thềm
Đọng vào sương để cỏ mềm khẽ rơi
Ngồi buồn tôi hát đàn chơi ...
Chẳng hay em đến bên tôi lúc nào
chưa về đồng nội nằm say
lỡ em đọt cỏ gót giày người dưng
gió đâu mà thổi xanh lừng
buồn đâu mà rớt thành xuân muộn màng