Phía không anh phố rộn ràng
Biết còn ai nhớ hương làng hội quê
Con đò mái rạ triền đê
Đêm thu rụng ánh trăng thề trôi sông
Chiều đi nắng ngủ đầu non
Đường xưa cỏ úa gót quên lối về
Tóc em lược chải hững hờ
Tóc anh gió bụi pha mờ lửa binh
Lãng quên là nhớ tận cùng
Nói yêu là lúc lòng không có gì
Giã từ ngày cũ em đi
Chân trời trước mặt có gì phía sau?
Tiễn đưa Đại tướng về trời
Dài như vô tận dòng người hôm qua
Từ em thơ đến cụ già
Bước chân lặng lẽ lệ nhoà mưa rơi
Khung trời xanh một mầu mây
Đường thôn ngõ xóm hàng cây nõn nà
Đâm chồi nảy lộc ra hoa
Bướm bay như thể lòng ta rộn ràng
Nén nhang cháy bỏ ưu phiền
Mười phương đất phật hồn nhiên lòng thành
Giữa trời xuân đẹp trong lành
Cho đời tươi mới bình minh giao hòa
Tình cờ gặp lại người xưa,
Hoa xoan nhuộm tím tháng Ba
Con đường sông bỗng vỡ òa muỗi đêm
Lưỡi liềm cong mảnh trăng lên
Áo nàng Bân. Chạm lối quen lỡ mùa…
Một chiều ghé biển dạo chơi
Để em thấy cảnh nước trời bao la
Ngày mai về với bôn ba
Tránh sao em khỏi xót xa cuộc đời
Anh là lính đảo biển xa
Nên ngày mồng tám tháng ba không về
Ngoài đảo xa nhớ miền quê
Thay hoa, anh viết thơ đề tặng em
Mình xa phố cũ đã lâu,
Vẫn qua mỗi dịp nhắc màu thời gian
Hôm nay nước mắt bỗng tràn
Cây đi hồn phố đâu còn như xưa.
Muốn làm cây lúa giăng hàng
Tay em cấy, mắt mơ màng...Đến thương!
Quên đi toan tính đời thường
Giêng Hai bảng lảng khói sương tự tình..