Gió mùa xô mặt nước cong
Oằn lên thành sóng bềnh bồng vỗ êm
Ngã chiều bóng tối đã nhoen
Phủ lên mặt biển một đêm yên bình...!
Ngồi ao lại mái tóc em
Từ khi đổ xuống vai mềm bên tôi
Đi qua năm tháng đời người
Vẫn hôi hổi thể như thời xuân xanh
Áo em tím một con sông...
Soi dòng ký ức mênh mông lững lờ
Dáng chiều nghiêng nón bài thơ
Tóc bay thả gió thơm bờ vai ngoan
Nửa đôi, rôi sẽ là đôi
Thuyền ơi! Biển giữ đừng trôi tròng trành
Nửa tim tím, nửa xanh xanh
Nửa em có cả nửa anh... Biển chiều!
Nước tung trắng thác Cam Ly
Rừng chiều giục bước
Tôi đi rừng chiều
Xa nghe…
Ngàn lá thông reo
Ngày mai cháu đón cuộc đời
Bước qua ngưỡng cửa nên người tài năng
Tâm hồn vốn sẵn nhân văn
Nơi đâu cũng sáng vầng trăng nhà mình!
Tím lơ vạt nắng sau hè
Tím hoàng hôn nhớ bạn bè phương nao
Tím hoa muống biển bên rào
Tím chiều nhuộm kín lối vào nhà em.
Duyên ai mới bén chút tình
Lời trao chưa hẹn mà mình đã xa...
Tóc thơm hương bưởi quê nhà
Chiêm bao lại gặp người ta bỏ bùa.
Xa rồi cảm xúc thăng hoa
Câu thơ gẫy cánh nhạt nhòa gió đông
Hãy chôn vần tứ giữa đồng
Tim thơ ứa máu... đỏ sông Bắc Hà
Quê người đất khách dãi dầu
Nửa đời vẫn cứ đẩu đâu kiếm tìm
Mang thân bảy nổi ba chìm
Gửi vào tăm cá bóng chim cuối trời
Rau xanh em hái vườn nhà
Cùng niêu cơm tấm đậm đà hương quê
Chân trời góc bể anh về
Mời anh nếm chút vị quê ngọt ngào
Can chi một tảng đá trần?
Trăm năm im lặng chẳng cần đúng sai
Ngỡ trời thấu hiểu bi ai
Ngỡ rong rêu phủ ngắn dài tròn vuông