Hanh khô đỏ cả luống cà
Vắng bà xơ xác đàn gà cuối đông
Cầu giời từ phía đồng không
Lưng còng, tóc bạc, áo bông, bà về!
Tiếng con chão chuộc bờ ao
Từng đàn châu chấu cào cào đuổi nhau
Chuối khô lá bạc phếch màu
Trầu xanh quấn quýt thân cau dịu dàng
Tuổi thơ vào những chiều thu
Cánh diều cao vút lời ru bổng trầm
Ngàn đời cây vẫn âm thầm
Chắn, che bầu bạn tri âm với người.
Tính ra cũng đến nghìn ngày
Dấu xưa lối cũ đong đầy tình quê
Quê anh uốn lượn triền đê
Mà sao thân thiết như quê chính mình
Tôi nghe gió đổ mưa về
Thương em nước mắt tràn trề vành môi
Nghe sầu len nhẹ hồn tôi
Tại mưa hay nước mắt rơi má nàng
Xin người thấu hiểu trời xanh
Ta như mây trắng mong manh cuối trời
Dù cho vật đổi sao dời
Lòng ta nguyện sẽ suốt đời yêu em
Chắn che vách núi, màn trời
Con tim đã gửi ở nơi nồng nàn
Nghẹn lòng, ôm bóng thời gian
Kệ nơi trăng gió, bạt ngàn người dưng
Dây mơ rễ má vị tình
Người dung gặp lại đơ hình đứng tim
Giữa đàng tai ách lim dim
Trốn vào đâu đó. Lặng im dỗ mình...
Êm đềm mơ giấc bình minh
Thuyền cha vững lái an bình qua giông
Lời cha ru... ấm nôi hồng
Ru đời con mãi thắm nồng ước mơ...
Nâng cành sen trắng trên tay
Bỗng dưng thấy cuộc đời này đáng yêu
Cho dù xa cách bao nhiêu
Vẫn khao khát được một chiều bên em
Sợ lời im lặng dỗi hờn
Sợ tình tha thiết vùi chôn tim mình
Sợ bàn tay chạm vô tình
Sợ lòng mềm yếu môi xinh trao người...
Xưa thì cũng đã quá xưa
Hình như vẫn thiếu vẫn thừa trong ta
Xa, ừ, thì cũng đã xa
Mà sao vời vợi cứ là đầy vơi