Viếng thăm Đồng Lộc chiều nay
Bồi hồi xúc động nhớ ngày đã qua
Con đường huyết mạch của ta
Túi bom giặc cản xe ra chiến trường
Dầm dề mưa suốt ngày đêm
Nỗi buồn chín khúc ruột mềm nhớ ai
Mây đen vần vũ nối dài
Mưa buồn sao cứ lai rai não nề
Nắng hè tắm biển Sầm Sơn
Nước trong bãi đẹp mát hơn ở nhà
Thập phương khách đến gần xa
Nam thanh nữ tú làn da trắng ngần
Chiều nay bên biển Hạ Long
Lặng nghe sóng hát mà lòng xốn xang
Phà Rừng...em xuống đò ngang
Bến xưa Bãi Cháy... lỡ làng duyên nhau
Đã lâu vắng tiếng em cười
Phù vân khói tạt dòng trôi bẽ bàng
Con đò một thuở tôi sang
Nao nao bóng đổ mang mang nỗi lòng
Vầng trăng sáng tỏ mái đình
Soi hồn sông núi thanh bình quê hương
Nhân tài kinh sử văn chương
Anh hùng dân tộc giây cương lộng trời
Cứ chiều, trời lại đổ mưa
Lòng như lửa đốt – em chưa về nhà
Đường dài, nước ngập, mưa sa
Phong phanh váy áo, sao mà …. em ơi.
Dạo quanh thành Huế thương yêu
Đoàn vào Quảng Trị một chiều ba mươi
Thành Cổ khói lửa đây rồi
Tên anh khắc đá ngàn đời không quên
Nhớ xưa Nguyễn Bính làm thơ
" Chân Quê" lục bát...đến giờ ai quên?(!)
" Khăn mỏ quạ", quần nái đen
Thêm đôi " guốc mộc"...bén duyên cuộc tình
Lắng nghe em hát mê say
Anh như trẻ lại xuân này đôi mươi
Giọng ngân cao vút vang trời
Để anh nuối tiếc một thời xa xưa
Tình yêu bất luận gần xa
Đâu riêng tuổi trẻ, còn già không yêu
Chung chiêng lúc tuổi xế chiều
Gặp cơn gió nhẹ đã xiêu xiêu lòng
Con giờ sống vịn vào thơ
Mà không đi hết giấc mơ của người
Cõi trần bao nỗi đầy vơi
Chỉ thương cha mẹ ngậm cười suối tiên.