Trải qua bốn chục mùa đông
Tay cào nát cỏ mà không thấy người
Ngước trông Thành Cổ nghẹn lời
Sông Thạch Hãn vẫn lở bồi phận sông
Cái thời binh lửa qua rồi
Mà sao đợi mãi anh tôi chưa về
Ra đi mang nặng lời thề
Hẹn ngày chiến thắng sẽ về quê hương
Giọt mưa sao giống ngày xưa
Chen nhau trút xuống hàng dừa bờ ao
Trời mang nơm úp ào ào
Giăng giăng trắng cả lối vào nhà em
Rơm phơi ngập cả đường làng
Về đi cùng gặt lúa vàng bạn ơi
Nằm làm chi giữa đất trời
Anh em đồng đội gọi mời xót đau
Bao nhiêu là lá vàng rơi
Trông về nẻo ấy những vời vợi xa
Một mùa hè đã đi qua
Con tàu bỏ lại sân ga... hút tầm
Nhấp nhô sóng giữa dòng đời
Hành trang tri thức đưa người qua sông
Mặc tình bến nước đục trong
Chở bao nhiêu đạo tuyệt không khẳm đò
Lá phổi héo, lá gan xơ
Ruột viêm mạn tính, mắt mờ, răng rơi...
Mỗi khi đồng đội đến chơi
Lại sôi nổi với một thời chuyên gia*
Thiêng liêng dưới nắng Ba Đình
Bóng hình của Bác thắm tình nước non
Lời người trịnh trọng tuyên ngôn
Mãi còn vang vọng lắng hồn núi sông
Sớm nay đến chợ Cái Dăm
Đường xa hò hẹn bao năm đợi chờ
Tìm em đội nón bài thơ
Ngả nghiêng Bãi Cháy ngẩn ngơ Phà Rừng
Vay trời một mảnh trăng treo
Vay mây vài hạt mưa gieo lòng buồn
Vay không trung... cọng gió luồn
Để tôi mua chút hoàng hôn chiều tà
Bây giờ cỏ đã lên xanh
Cái thời bom đạn chiến tranh xa rồi
Tiếng chim hót mãi xanh trời
Hương hoa thơm ngát quanh nơi chị nằm...